Chương 265

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 265

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Lão Đại Sẽ Rất Đau Lòng
Kiều Sở Sở nhíu mày: “Tôi không nhầm, trên đường đi tôi phát hiện người của Chúc Trường Mệnh không bình thường, tên đàn em tên Jack kia của anh ta còn muốn giết tôi, bị tôi đánh ngất vứt xuống đất.”
Tống Ngọc im lặng không nói gì, đập lên thành ghế, hòa hoãn cả buổi vẫn không bình tĩnh được.
“Lão lớn sẽ rất đau lòng.” Hồi lâu sau Tống Ngọc mới thốt ra một câu: “Nhất định anh ấy sẽ rất khó chịu.”
Kiều Sở Sở không cho là đúng: “Muốn biết làm thế nào mới có thể khiến lão lớn của cô vui không? Chỉ cần chúng ta bắt Chúc Trường Mệnh, để lão lớn cô đích thân tra tấn anh ta, khiến anh ta khóc ròng, biết vậy chẳng làm, quỳ dập đầu xin tha cũng không thể cứu vãn, ôm hận mà chết, có lẽ lão lớn của cô sẽ vui!”
Tống Ngọc: “… Có phải cô đã từng làm nghề này của chúng tôi không?”
Kiều Sở Sở: “Không phải, tôi là họa sĩ truyện tranh.”
Tống Ngọc khiếp sợ: “Họa sĩ truyện tranh biết đua xe bắn súng? Tôi thấy cô còn thuần thục hơn tôi! Cô xác định cô không phải lớn lão gì sao?”
“Không phải.” Kiều Sở Sở nghiêng đầu cười cười, điềm nhiên nói: “Tôi thật sự chỉ là một họa sĩ truyện tranh, tin tôi đi.”
Tống Ngọc ngơ ngác, nhìn động tác nhẹ nhàng bỏ qua người đuổi theo của Kiều Sở Sở, khóe miệng giật giật.
Thế này kêu cô ấy làm sao tin được?
Ở trong nhà máy, Lâu Thính Tứ đang gọi video với Lâu Nguyệt Tuyệt ở hành lang: “Sao thế con trai?”
Chúc Trường Mệnh đi đến bên anh ta rồi đứng yên, không xuất hiện trước camera, nhưng lại nhìn gương mặt của Lâu Thính Tứ, luôn luôn quan sát vẻ mặt của anh ta.
Hiếm khi nào giọng của Lâu Nguyệt Tuyệt lại nghẹn ngào thế: “Con gặp ác mộng, con mơ thấy có người cầm một cái khóa rất lớn đập chết con, con sợ.”
Nụ cười của Lâu Thính Tứ cứng lại, khóe mắt liếc Chúc Trường Mệnh: “Không sao, ác mộng đều không có thật, con nói Lucas ngủ cùng con, đừng sợ, đợi cha bàn xong chuyện làm ăn cha sẽ về.”
Lâu Nguyệt Tuyệt nức nở gật đầu một cái: “Cha cũng phải chú ý an toàn, con đợi cha về nhà.”
Lâu Thính Tứ cúp điện thoại, thở dài nhẹ đến mức không nhận ra, anh ta cất điện thoại và đi vào trong phòng.
Chúc Trường Mệnh đi theo sau anh ta như bóng ma.
Đột nhiên Lâu Thính Tứ cảm giác có thứ gì đó đang đè ở sau gáy.
Cùng lúc đó, giọng nói trầm thấp của Chúc Trường Mệnh vang lên: “Giơ tay lên đi, anh.”
Động tác của Lâu Thính Tứ ngừng lại một lát, bình tĩnh nhìn về phía trước.
Vẻ mặt của mấy người xung quanh thay đổi, bọn họ chuẩn bị móc súng bảo vệ anh ta, lại bị đám người bên cạnh nhanh chóng giơ súng nhắm vào, nên chỉ có thể dừng lại, không dám hành động thiếu suy nghĩ.
Trong căn phòng này có hơn hai mươi người.
Thuộc về anh ta chỉ có bốn người.
Lâu Thính Tứ cười khẩy, chậm rãi giơ hai tay lên.
Chúc Trường Mệnh dùng chân đạp đầu gối anh ta!
Hai đầu gối của Lâu Thính Tứ khuỵu xuống đất, anh ta khẽ rên lên vì đau.
Chúc Trường Mệnh giơ súng để vào gáy của anh ta, vẻ mặt âm ngoan: “Vốn dĩ tao muốn để mày chết thoải mái một chút, nhưng nếu mày đã phát hiện, tao phải hỏi rõ một câu, làm sao mày biết được bên người có kẻ phản bội?”
Lông mi của Lâu Thính Tứ rủ xuống, trong tâm trí chợt xuất hiện khuôn mặt của Kiều Sở Sở.
Khóe môi của anh ta giương lên, nói đầy ẩn ý: “Có thể là do tao có một thiên sứ hộ mệnh.”
“Mẹ nó, đừng có giỡn mặt!” Chúc Trường Mệnh đạp anh ta một cái: “Rốt cuộc làm thế nào mà mày biết!”
Chúc Trường Mệnh càng nghĩ càng thấy kỳ lạ: “Tao ẩn giấu kĩ như thế, từ trước đến giờ chưa từng làm chuyện phản bội, vốn muốn giết mày để thay thế vị trí, rồi đem cái chết của mày đổ trên người kẻ thù, đáng lẽ đến chết mày cũng không phát hiện được có phản đồ ở bên cạnh.”
Sâu trong mắt Lâu Thính Tứ hiện lên vẻ cô đơn, anh ta cười tự giễu.
Nếu không phải Kiều Sở Sở đoán được tương lai của anh ta, Lâu Thính Tứ cũng không nghĩ đến người thân cận nhất bên cạnh mình chính là phản đồ.
Chúc Trường Mệnh thấy Lâu Thính Tứ không nói lời nào, lạnh lùng hỏi: “Lâu Thính Tứ, mày không hỏi vì sao tao phản bội mày à?”
Lâu Thính Tứ khuỵu gối trên mặt đất, trên mặt không hề dao động: “Không hỏi.”
Anh ta không thấy buồn, cũng không tức giận, bình tĩnh như một bức tượng: “Phản bội là bản năng, trung thành là lựa chọn, nếu mày không chọn tao, tao cũng lười hỏi vì sao.”
Lâu Thính Tứ liếc mắt nhìn về phía tòa nhà đối diện, nơi ấy có đám đàn em đã mai phục từ lâu.
Có lẽ vài tay súng bắn tỉa cùng đội ngũ đã bắt đầu đến chi viện.
Anh ta không chết được.

Bình luận (0)

Để lại bình luận