Chương 265

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 265

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Những xác sống còn lại bắt đầu cựa quậy không biết đang cười hay đang tức giận.
Triệu Thanh Lương nuốt khan. Ông ta muốn lùi lại, nhưng lại không dám cử động vì sợ những xác sống khác sẽ di chuyển tới.
Ông ta cúi đầụ Lúc này ông ta mới nhận ra cái đầu ban nãy lăn tới có mái tóc dài, ¢hắc là một người phụ nữ.
Khuôn mặt đã thối rữa, chỉ còn lại hộp sọ và da đầu rải rác.
Thậm chí ông ta còn không thể nhận ra hình dáng ban đầụ
Tuy nhiên, không hiểu vì sao, trái tim Triệu Thanh Lương lại đập ma͙nh, lông tơ trên người ông ta dựng đứng hết cả lên như thể ở một góc tiềm thức nào đó, ông ta biết đây là ai.
“A Lương, em yêu anh lắm, yêu anh lắm.” Cái đầu thối nát đột nhiên mở miệng cất tiếng. Môi đã không còn, chỉ còn thấy lưỡi sụn đang động đậy.
Giọng nói không sát mặt nhưng tràn đầy sức sống, thanh tú mà mềm mại, mang the0 âm điệu như đang khóc, tựa như thiếu nữ xinh đẹp đang ôm lấy ông ta nhẹ nhàng thì thầm.
Giọng nói quen thuộc xuyên qua hành lang thời không chạm tới ông ta. Triệu Thanh Lương cảm giác như bị đïện giật, máu đông lại, choáng váng, hơi thở tɾong lồng ngực không thoát ra được.
Là cô ấy, là cô ấy.
Triệu Thanh Lương cảm thấy thế giới của mình đã sụp đổ.
Trong tình cảnh đó, các bức tường của khán phòng đột nhiên co lại vào tɾong, ép chặt vào đầu khiến anh không thể thở được.
Cho đến khi cái đầu mục rữa kia ép sát lại gần mặt ông ta. Vách tường co lại vừa khít với ông ta thành một cái hộp bìa cứng h0àn toàn chứa đựng Triệu Thanh Lương.
Triệu Thanh Lương cuối cùng đã mất kiểm soát.
Ông ta ôm chặt lấy cái đầu đó và khóc lóc thảm thiết.
Nhuế, Nhuế của ông ta.
“A Lương, em lạnh quá, trời đang mưa à anh?”
“Các con thế nào rồi? Anh có nhớ em không?”
Giọng nói đó ngây thơ và nghịch ngợm như không hề biết rằng mình đã trở thành một bộ xương.
Cổ họng Triệu Thanh Lương nghẹn ngào không nói được lời nào.
Ông ta ôm cô ấy vào lòng, ở nơi hoang vắng này.
Chỉ có ông ta và cô ấy.
Ông ta gào thét điên cuồng.

Triệu Thanh Lương sau khi thức dậy thì lơ đãng, ăn không nhiều và không nói chuyện.
Chú Hứa quản gia cũng không dám đụng vào vảy rồng nên thấy không có chuyện gì liền tự mình rời đi.
Chỉ là… Nhiệt độ bên ngoài thấp, cậu cả lại mặc quần áo mỏng như vậy là tính dạo vườn sau à?

Triệu Thanh Lương thậm chí còn không thay quần áo ngủ, cầm xẻng làm vườn, xỏ ủng đi mưa, ngơ ngác đi đến nơi đó.
Ba mươi năm qua, có lẽ vì mặc cảm hoặc sợ ma quỷ báo ứng nên ông ta chưa dám đặt ͼhân đến đây.
Chẳng qua ông ta cho người trồng đủ các loại hoa, rau muống xanh, hoa hồng trắng, mận xuân đông…
Ở đây hoa nở quanh năm.
Bây giờ hoa hồng đã nở rộ.
Triệu Thanh Lương không có ý định ngắm hoa, ánh mắt quét tới một nơi nào đó.
Sau đó, với một tiếng cạch, chiếc xẻng cắm xuống, phá hủy những bông hoa, và một mảnh hoa hồng rơi xuống đất, bị đào cả rễ.
Ông ta tiếp tục đào.
Cạch cạch
Động tác máy móc không ngừng lặp đi lặp lại, từ lúc mặt trời mọc đến giữa trưa, Triệu Thanh Lương không ngừng xúc đất, nhất định phải tự tay san bằng khu vườn.
Cơn mưa đang đến.
Lúc đầu là mưa nhẹ, sau chuyển thành mưa to, sau đó có sấm chớp, mây đen che khuất mặt trời, bầu trời bỗng tối sầm như thể ngày tận thế.
Mưa làm ướt đẫm bộ đồ ngủ của Triệu Thanh Lương. Ông ta thực sự kiệt sức, tay cầm xẻng từ từ trượt xuống đất.

Bình luận (0)

Để lại bình luận