Chương 265

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 265

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Người tối hôm qua cách màn hình nói muốn gặp gỡ, giờ phút này đang sống sờ sờ đứng ở trước mặt cô, nghiêng đầu đối diện với cô, khó có thể nhận ra anh đang cong khóe môi.
Nhưng nụ cười trong nháy mắt kia dường như chỉ là ảo giác, Ngôn Trăn lại tập trung nhìn, Trần Hoài Tự đã quay đầu lại, biểu tình bình tĩnh tiếp tục bị đám người vây quanh đi về phía trước, rất nhanh biến mất ở cuối hành lang.
Giống như chỉ là người qua đường bèo nước gặp nhau.
Giao xong văn kiện, Ngôn Trăn chạy tới hội trường. Quả nhiên đúng như lời Tưởng Nghi nói, rõ ràng còn hai mươi phút nữa mới bắt đầu, đám người đông nghịt đã sớm vây quanh hiện trường chật như nêm cối, trên lối đi nhỏ đều chật ních người. Cô đến chỗ lớp trưởng ký tên, lại mất nửa ngày tìm được Tưởng Nghi, ngồi xuống bên cạnh cô.
Nhưng vừa ngồi xuống không bao lâu, lớp trưởng liền tìm tới vỗ vỗ bả vai cô, đè thấp giọng nói bên tai cô: “Giáo sư Lý bảo cậu qua đó một chuyến, phòng nghỉ phía sau sân khấu.”
“Mình?” Ngôn Trăn khó hiểu, “Tìm mình làm gì?”
“Mình cũng không rõ lắm, cậu mau đi đi.”
Cô không có cách nào, chỉ có thể đứng dậy, đi ngược dòng người về phía hậu trường.
Ngôn Trăn gõ gõ cửa phòng nghỉ, đứng đợi vài giây, cửa được mở ra từ bên trong, ánh sáng trong phòng nháy mắt vọt ra, cô đối diện với một khuôn mặt quen thuộc.
Là người lần trước cô gặp qua, trợ lý của Trần Hoài Tự.
Mạc Trình thấy Ngôn Trăn hiển nhiên cũng rất bất ngờ, nhìn cô, lại quay đầu nhìn Trần Hoài Tự, dường như hoàn toàn không rõ vì sao Ngôn Trăn lại ở đây.
Trong lúc hai người im lặng sững sờ, vẫn là giáo sư Lý mở miệng trước: “Có phải Ngôn Trăn tới không?”
Ngôn Trăn gọi một tiếng “Lý giáo sư”, gật đầu với Mạc Trình tỏ ý chào, lách vào cửa từ bên cạnh anh.
Trong phòng nghỉ có hai cái sô pha, lúc này Trần Hoài Tự và giáo sư Lý đang ngồi một trái một phải, trong tay hai người đều cầm ly trà, có lẽ là đang nói chuyện gì đó.
Vừa vào cửa, Ngôn Trăn liền cảm giác được tầm mắt Trần Hoài Tự hướng về phía mình, cô làm bộ như không nhìn thấy anh, xê dịch sang bên người giáo sư Lý: “Thầy gọi em ạ?”
“Đúng vậy.” Giáo sư Lý vẫy tay với cô, vui tươi hớn hở, “Tôi vừa mới nói chuyện phiếm với Trần tổng, nhắc tới Ngôn thị của nhà em. Trần tổng nói anh ấy và anh trai em là bạn học, còn là bạn tốt, tôi nghĩ không phải rất trùng hợp sao, em gái của Ngôn tổng vừa vặn học ở học viện quản lý kinh tế của chúng tôi, hôm nay cũng tới nghe tọa đàm, liền gọi em tới nói chuyện một chút. Hai người hẳn là tương đối quen thuộc, đúng không?”

Bình luận (0)

Để lại bình luận