Chương 266

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 266

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Bên ngoài, tàn cục đã được thu dọn h0àn toàn sau một canh giờ.
Khi Chức Vụ tìm thấy A Tự, nụ cười trên gương mặt của A Tự đã h0àn toàn biến mất, tay y nắm chặt cánh tay nàng, giọng nói lạnh lùng hỏi “Vừa rồi tiểu thư đã đi đâu?”
Chức Vụ không biết phải giải thích với hắn thế nào.
Nàng chỉ có thể nhẹ nhàng đáp lại một câu “Xin lỗi.”
Trực giác mách bảo nàng rằng việc nàng bị Địa Yếm bắt cóc với lý do kỳ lạ như vậy, rồi bị buộc phải ở cùng Hoàng đế tɾong khe đá… tốt nhất không nên tiết lộ ra ngoài.
Nếu nàng không muốn dính dáng đến những chuyện tɾong quá khứ, thì đương nhiên không nên để người khác hiểu lầm thêm nữa.
Nếu không, làm sao nàng có thể giải thích việc mình quen biết Địa Yếm, còn được y đưa đến chỗ Hoàng đế?
Giải thích những chuyện đó rấtphiền phức, vì vậy tốt hơn hết là không nói gì cả, tự nhiên có thể tránh được nhiều chuyện không cần thiết.
Hôm nay, tại trường săn xuân không có quá nhiều người bị thương.
Huyền y vệ đã nhanh chóng dẹp yên tình hình tại trường săn xuân, những quan lại quý tộc sau khi trải qua phút hoảng loạn ban đầu được đã đưa đi lần lượt, bao gồm cả Tiểu quận chúa.
Sau khi Chức Vụ mất tích một thời gian đã trở lại bên cạnh A Tự, ngoại trừ người của Hoàng đế, những người khác đã rời đi từ lâụ
A Tự cố tình ở lại chờ nàng, cho đến khi nhìn thấy nàng, tảng đá tɾong lòng hắn mới buông xuống.
Hắn thấy nàng không muốn nói liền cùng nàng tìm một tảng đá sach ngồi xuống nghỉ ngơi.
Khi Chức Vụ cúi xuống để gỡ những cọng cỏ bám trên vạt áo, nàng ngước lên nhìn thấy Hoàng đế đứng cách đó không xa.
Mỹ nhân như nàng lập tức thu mắt lại.
Sau đó nàng quay đầu nhìn thấy trên má A Tự có một vết xước, giống như bị cành cây cào vào.
Rõ ràng đây là vết thương sau khi họ tách nhau ra, khả bị cây cào tɾúng.
Chức Vụ cảm thấy hơi áy náy, nhanh chóng kiểm tra kỹ vết thương trên má A Tự.
Mặc dù không chảy máu, nhưng dù vết thương nhỏ thì vẫn là một vết thương, Chức Vụ liền lấy bột thuốc nàng luôn mang the0 ra, nhẹ nhàng thoa lên má hắn.
“Đừng cử động…”
Giọng nàng nhẹ nhàng nhưng ngữ điệu lại hiếm khi cứng rắn như thế.
A Tự đành phải giữ nguyên tư thế cúi đầu để nàng bôi thuốc cho mình.
Hắn cằn nhằn không ngừng, “Bột thuốc này sẽ không để lại sẹo trên mặt ta chứ?”
A Tự trêu chọc “Người khác đều nói khuôn mặt ta rấtđẹp mà.”
Chức Vụ nhịn cười, “Không đâụ..”
“Nhưng sau khi bôi thuốc xong, A Tự sẽ không còn đau nữa.”
Ở đằng xa, Yến Ân buông tay đứng tɾong bóng tối, máu rỉ ra.
Vết thương của y ban đầu cũng không có cảm giác gì, nhưng bây giờ lại đau đớn không thể chịu nổi, như thể toàn thân y bị roi gai độc quất qua, đau đớn đến toát mồ hôi lạnh.
Máu đặc chảy qua kẽ ngón tay trắng bệch.
Nhưng thiếu nữ từ đầu đến cuối không nhìn y thêm một lần.

Khi mọi thứ đã được dọn dẹp gần xong, Ôn Từ liền cử người hộ tống Hoàng đế hồi cung.
Ngay khi đoàn người chuẩn bị rời khỏi trường săn, Yến Ân đột nhiên phát hiện chiếc túi thơ๓ mà y luôn mang the0 đã biến mất.
Khuôn mắt Yến Ân luôn vô cảm đã đột ngột biến sắc, lập tức ra lệnh quay đầu ngựa lại.
Dù núi phía sau có rộng lớn nhưng tất cả thuộc hạ đều biết Thiên tử thường xuyên vuốt ve chiếc túi gấm đó, vì vậy nơi nó biến mất có thể chỉ ở hang động nơi y đã dừng chân mà thôi.
Trời đã tối dần.
Yến Ân thậm chí đã tìm kiếm suốt đêm ở hồ nước gần hang động, cơ thể y chìm đắm tɾong dòng nước lạnh buốt khiến da thịt càng trở nên tái nhợt.
Cuối cùng, một người hầu như không thể nhìn thêm được nữa, run rẩy bước lên nói “Nô… nô tài hình như thấy một chiếc tua quen thuộc trên người Cố tiểu thư…”
Tua rua rơi từ gấu áo nàng, có lẽ đã nhanh chóng được nàng thu lại, sau đó không còn thấy nữa.
Kẻ hầu cũng không chắc liệu mình có hoa mắt hay không.
Nhưng nếu Thiên tử cứ tiếp tục thế này, chỉ e rằng y thật sự sẽ phát điên…
Yến Ân như quỷ nước bước từng bước từ hồ nước lạnh buốt lên bờ, vết thương của y đã bị ngâm đến trắng bệch, không còn chảy một giọt máu nào.
Tâm trạng lo lắng đã khiến y quên mất… chỉ có nàng từng tiếp cận y gần nhất.

Bình luận (0)

Để lại bình luận