Chương 266

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 266

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Trong phòng yên tĩnh một chút.
“Thật ngại quá, hôm nay em cũng là lần đầu tiên gặp Trần tổng.” Ngôn Trăn mỉm cười, rốt cuộc nhìn về phía Trần Hoài Tự, “Trước kia chỉ nghe anh trai em nhắc tới, còn chưa từng gặp qua.”
Giáo sư Lý ngây ngẩn cả người, hiển nhiên không nghĩ tới sẽ là đáp án này. Ông có chút xấu hổ hòa giải: “Ha ha ha, vậy xem ra là tôi nghĩ quá nhiều, lòng tốt đặt sai rồi.”
“Không sao, nếu đây là lần đầu tiên gặp, làm quen một chút cũng không sao.” Trần Hoài Tự ung dung đứng lên, vươn tay về phía cô, lễ phép nói, “Chào Ngôn tiểu thư, tôi tên là Trần Hoài Tự, sau này xin chỉ giáo nhiều hơn.”
Ngôn Trăn không ngờ Trần Hoài Tự lại diễn nhanh như vậy, chỉ có thể làm bộ làm tịch đưa tay, bắt tay qua loa: “Xin chào.”
Lòng bàn đã muốn thu tay lại, Trần Hoài Tự cũng rất nhanh buông ra, chỉ là lúc rời ra, đầu ngón tay anh cố ý nhẹ nhàng gãi lòng bàn tay của cô.
Động tác rất nhỏ bị giấu sau tay cô, giáo sư Lý vẫn chưa phát hiện ra điều khác thường.
Ngôn Trăn chỉ cảm thấy chỗ bị gãi giống như châm lửa đốt lên. Cô cuống quýt thu tay về, dán vào góc áo dùng sức cọ cọ lòng bàn tay, ngẩng đầu lại thấy Trần Hoài Tự giống như chưa từng xảy ra chuyện gì, bình tĩnh ngồi trở lại ghế, quay đầu cùng giáo sư Lý tiếp tục nói gì đó.
Tiếng gõ cửa lại vang lên, Mạc Trình đi qua mở cửa, một giọng nói truyền vào: “Giáo sư Lý, bên dưới cần ông qua đó một chút.”
“Được, tôi tới đây.” Giáo sư Lý thuận thế đứng lên, bắt tay Trần Hoài Tự, “Vậy tôi đi trước một bước, không quấy rầy Trần tổng nghỉ ngơi nữa, chúc buổi tọa đàm thành công mỹ mãn.”
Trần Hoài Tự vuốt cằm: “Ngài đi thong thả.”
Mạc Trình mở cửa, lễ phép tiễn giáo sư Lý ra ngoài, Ngôn Trăn cũng theo phía sau trợ lý cùng nhau ra ngoài, mắt thấy cũng sắp tới cửa, lạm có một bàn tay nhanh hơn cô, đẩy cửa phòng nghỉ cái “cạch”, hoàn toàn ngăn cách hết thảy bên ngoài.
Cô còn chưa kịp phản ứng, một vòng ôm đã từ phía sau ập tới, dán vào lưng cô đè cô ở cạnh cửa.
Vừa rồi ở trước mặt người khác còn làm bộ xa lạ không quen biết, kết quả cửa vừa đóng, hai người liền quấn lấy nhau.
“Bảo bối, còn phải chờ bao lâu nữa?” Anh cúi đầu, dán vào lỗ tai cô hỏi.
“Cái gì?”
Trần Hoài Tự trầm ngâm: “Nếu em chỉ lo lắng về mẹ em, thật ra có thể tin tưởng anh.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận