Chương 267

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 267

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Diễn Kịch
Lâu Thính Tứ cực kỳ kinh ngạc ngước mắt lên, ngừng thở.
Kiều Sở Sở ra sức cấu bắp đùi, mắt cô ngấn nước, đến cửa thì đứng im.
Gương mặt vốn đang bình tĩnh của Lâu Thính Tứ lập tức biến mất, anh ta rung động nhìn cô: “Sao cô lại ở đây?!”
Kiều Sở Sở hít sâu một hơi, cố ra vẻ khẩn trương nói: “Người của Chúc Trường Mệnh đưa tôi đến, xe bọn họ đang đỗ ở bên ngoài.”
Chúc Trường Mệnh nhìn sang camera giám sát, quả là thấy được xe của đàn em.
Anh ta bực bội nhếch miệng, nói với Kiều Sở Sở: “Mẹ nó, tôi bảo Jack giết cô, nó lại mang cô đến, đầu nó bị úng nước à?!”
Chúc Trường Mệnh cầm di động lên để gọi điện: “Tôi phải hỏi xem Jack làm cái gì!”
Vẻ mặt của Kiều Sở Sở bỗng thay đổi.
Không thể để anh ta gọi điện thoại, sẽ bị lộ tẩy mất!
Phải nói gì để dời sự chú ý của anh ta mới được!
Trong đầu cô chợt lóe lên: “Tôi mang thai!”
Chúc Trường Mệnh: “?”
Tống Ngọc: “?”
Lâu Thính Tứ: “?”
Trong mắt cô dần xuất hiện nước mắt, cô quật cường ngẩng đầu lên: “Là đứa trẻ của Lâu Thính Tứ.”
Lâu Thính Tứ: “??????”
Tống Ngọc ngạc nhiên đến rơi cằm!
Chẳng lẽ người phụ nữ của lão lớn đang mang thai mà lại đích thân ra trận sao?!
Nếu đúng thế thì cô ấy càng quỳ lạy!
Động tác gọi điện của Chúc Trường Mệnh đứng yên một lúc, anh ta kinh ngạc ngừng lại: “Cô? Mang thai đứa trẻ của Lâu Thính Tứ?”
Anh ta tắt di động, thành công bị đánh lạc hướng: “Không phải Lâu Thính Tứ sợ phụ nữ sao? Chẳng phải anh ta không cách nào qua ải tâm lý kia à? Sao anh ta còn có thể ở chung một chỗ với cô?”
Kiều Sở Sở nâng cằm, trên mặt đầy vẻ quật cường: “Là tôi cố tình gài bẫy bỏ thuốc, vì tôi yêu anh ấy, anh ấy đã nói sẽ cho tôi danh phận, muốn kết hôn với tôi, nhưng tôi không ngờ anh ấy sẽ gặp những chuyện này.”
Nước mắt của cô tuôn trào, ánh mắt xuyên qua Chúc Trường Mệnh, rơi xuống người Lâu Thính Tứ: “Tôi biết lần này anh ấy thất bại, không thể sống sót.”
Nước mắt của Kiều Sở Sở lại rơi xuống: “Nhưng tôi không muốn để anh ấy lẻ loi chết một mình.”
Tâm trí trấn tĩnh của Lâu Thính Tứ nổ tung, tựa như bị ai đó quăng lựu đạn vào, khiến tư duy của anh ta bị san thành bình địa.
Kiều Sở Sở đi từng bước, từng bước về phía anh ta: “Tôi biết nguyên nhân Lâu Thính Tứ sợ phụ nữ, lúc nhỏ anh ấy bị mẹ vứt bỏ, cha anh ấy truy sát mẹ, lúc bà ấy không còn chỗ để trốn, ở thời điểm đứng trước lựa chọn, bà ấy đã quyết định kéo em trai nhảy sông tự vẫn, không hề nhìn Lâu Thính Tứ lấy một lần.”
“Tôi biết lúc nhỏ Lâu Thính Tứ cũng từng ôm hi vọng, hi vọng mẹ anh ấy có thể đưa anh ấy đi cùng, cho dù là đi chết cũng bằng lòng.”
“Nhưng mẹ của Lâu Thính Tứ lại không đưa anh ấy đi.”
Cô đứng trước mặt Lâu Thính Tứ, vươn tay ra, nhẹ nhàng nâng mặt anh ta lên.
Lâu Thính Tứ ngỡ ngàng khi bị cô chạm vào, đôi mắt đẹp tràn đầy ngạc nhiên, phản chiếu lại hình dáng của Kiều Sở Sở.
Kiều Sở Sở kiên định nhìn anh ta, dịu dàng nói với anh ta: “Lâu Thính Tứ, em muốn để anh biết rằng, cho dù mẹ anh không đưa anh đi theo, nhưng trên thế giới này, vẫn có em yêu anh, em sẵn lòng ở cùng một chỗ với anh, đến bất kỳ nơi nào, bởi vì em…”
Cô nghẹn ngào cúi đầu xuống, khóc không thành tiếng: “Bởi vì em… Mẹ nó, tôi có thể một hơi bế lớn ca nặng ba trăm cân!!!”
Cô bế Lâu Thính Tứ rồi vọt đến mặt sau ghế salon!
Lâu Thính Tứ: “?!”
Chúc Trường Mệnh đang xem kịch hay thì biểu cảm chợt thay đổi, vừa định nổ súng, một viên đạn mang theo lực rất mạnh bắn xuyên cánh tay anh ta!
Chúc Trường Mệnh ngã rầm xuống đất!
Thậm chí anh ta còn không cảm giác được đau đớn, anh ta ngạc nhiên nhìn cánh tay phải bị thương của mình, hét lớn: “Đối diện có mai phục! Tìm chỗ ẩn nấp!!!”
Nhưng do anh ta nói quá muộn, vài người lần lượt ngã xuống, mất mạng tại chỗ!
Trái tim của Chúc Trường Mệnh nhảy lên.
Bắn tỉa ở phía trước là ai?!
Độ chính xác rất cao!
Ở tòa nhà đối diện, Doanh Trần lộ đầu ra từ ống ngắm súng bắn tỉa, kiêu ngạo nâng cao đầu, lẩm bẩm nói: “Kiều Sở Sở, tôi trả lại ân tình của cô gấp ba lần, đừng khách sáo.”
Tống Ngọc cùng với người của Lâu Thính Tứ đã an bài thuận thế xông vào: “Buông vũ khí xuống!!”
Kiều Sở Sở và Lâu Thính Tứ vẫn núp ở sau ghế salon, Lâu Thính Tứ kịp phản ứng lại, đè cô xuống, cướp lấy súng của cô, giọng nói tràn đầy mong đợi: “Lời cô vừa nói là thật sao?!”

Bình luận (0)

Để lại bình luận