Chương 267

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 267

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Chức Vụ không biết việc nàng trộm chiếc túi gấm đó sẽ dẫn đến hậu quả gì.
Vào giờ này, lẽ ra nàng đã chuẩn bị nghỉ ngơi, nhưng ngay trước khi chuẩn bị nằm xuống, Hòa Y nói với nàng rằng có rấtnhiều cấm vệ quân đã đến bao vây phủ Ngọc Sơn hầụ
Chức Vụ siết chặt chiếc túi gấm tɾong tay, đầu ngón tay khẽ co lại.
Sau khi nhận được tin, nàng vội vã bước ra ngoài, nhìn thấy Thiên tử, người đáng lẽ đã quay về h0àng cung để nghỉ ngơi, giờ lại sắc mặt âm u xuấthiện ở cổng Hầu phủ.
Chức Vụ như đoán được gì đó nhưng lại cảm thấy khó tin.
“Trong khe đá đó, chỉ có nàng đã tiếp cận ta…”
Chức Vụ hít thở khó khăn, giọng nói trở nên gượng gạo “Bệ hạ…”
“Bệ hạ có việc gì cứ nhắm vào ta một mình, xin đừng liên lụy đến người nhà của ta…”
Yến Ân bước từng bước chậm rãi về phía nàng, đến khi gần kề, Chức Vụ mới nhận ra sắc mặt y tái nhợt hơn cả ban ngày, hầu như không còn chút máụ
Đôi mắt đen sâu thẳm của y chiếu xuống gương mặt nàng, giọng nói âm u đang cố gắng giữ bình tỉnh, “Đưa ra đâynan”
Chức Vụ siết chặt đầu ngón tay, vẫn không muốn thừa nhận.
“Tiểu thư?”
A Tự cũng có mặt tɾong phủ.
Hôm nay, hắn ở lại phủ Ngọc sơn hầu để giúp nàng chọn vài con ngựa thích hợp, đang định rời đi lại tình cờ chứng kiến cảnh này.
Ở góc nhìn của A Tự, vị đế vương hung bạo tɾong truyền thuyết có vẻ đang quá gần tiểu thư.
Khoảng cách đủ gần để có thể gây nguy hiểm cho nàng bất cứ lúc nào.
Hắn the0 bản năng muốn tiến lên che chở cho nàng, nhưng lại bị Thiên tử đá ngã xuống đất mà không kịp đề phòng.
Chức Vụ lập tức hoảng sợ, muốn quay lại kiểm tra tình trạng của A Tự, nhưng ngay lúc đó cánh tay nàng đã bị Thiên tử siết chặt.
Yến Ân nhắm mắt lại, nhìn ánh mắt của nàng lo lắng cho Cẩn Vương, trái tim y như bị dao cắt.
Giọng y không chút cảm xúc lặp lại, “Đưa ra đây.”
Y cúi đầu, giọng nói lạnh lùng như mạng nhện tàn úa, đọng lại tɾong tai nàng, khiến nàng không thể tránh né.
“Ta không còn gì nữa…”
“Nếu A Vụ không muốn ta làm điều gì điên rồ hơn thì hãy trả lại nó cho ta.”
“Bệ hạnan”
Hôm nay Cố Tuyên Thanh về muộn hơn ngày thường.
Khi y bước nhanh vào phủ, ánh sáng từ những ngọn đuốc gần như cả tòa phủ đệ sáng như ban ngày.
Cố Tuyên Thanh bình tĩnh bước đến.
Y đã nghe nói Thiên tử bị mất một chiếc túi gấm.
Đó là chiếc túi gấm mà trước đây “Cố Phán Thanh” đã tự tay làm.
Nhìn vào ánh mắt của muội muội mình, y hiểu rõ chuyện gì đang xảy ra.
Cuối cùng Chức Vụ không thể chịu nổi khi nhìn thấy vẻ mặt tiều tụy của y, nàng rũ mắt, sắc mặt tái nhợt rút chiếc túi gấm từ tɾong tay áo ra.
Trước khi nàng kịp trao lại cho Yến Ân, Cố Tuyên Thanh đột nhiên ra lệnh cho Thập Mặc mang một chậu than đến.
“Hôm nay đã xảy ra quá nhiều chuyện khó tránh khỏi xui xẻo, nên đốt vài lá bưởi để tránh mạo phạm đến bệ hạ…”
Sau khi lò lửa được mang đến, Cố Tuyên Thanh mới bảo Chức Vụ đưa túi gấm cho mình.
Y nắm chặt chiếc túi gấm, biết rõ nó do Chức Vụ lấy trộm… có lẽ cũng đoán được muội muội mình không muốn Thiên tử giữ đồ của mình.
Trong mắt Cố Tuyên Thanh hiện lên một tia suy tư, y bấm vào chiếc túi, nhưng khi chuẩn bị đưa cho Yến Ân thì không biết vì bị ngọn lửa tɾong chậu than đụng phải hay vì lý do nào khác mà chiếc túi gấm đột nhiên rơi giữa chậu than.
Đồ rơi vào lửa, tấm vải cũ kỹ và những sợi thêu nhanh chóng bị ngọn lửa thiêu cháy thành than.
Nhưng nhanh hơn bất cứ ai khác, một bàn tay trắng bệch bị thương lao vào ngọn lửa.
Thiên tử thậm chí không ngần ngại thò tay vào lửa để lấy lại chiếc túi gấm.
Trước khi các cận vệ kịp bước lên với vẻ mặt tái mét, y đã giấu đi bàn tay phải bị bỏng, chỉ lạnh lùng ra lệnh cho tất cả mọi người rút lui.
Những người này đến với khí thế hùng hổ, nhưng khi rời đi lại như nước triều rút, tɾong chốc lát đã biến mất khỏi phủ Ngọc Sơn hầụ
Chức Vụ nhìn vào chậu than, nhưng những lời y vừa nói nàng chết đứng tại chỗ.
Rõ ràng y đã là đế vương có cả giang sơn vạn dặm…
Sao lại không có gì cả?

Bình luận (0)

Để lại bình luận