Chương 267

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 267

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Không được.” Ngôn Trăn ngắt lời anh, “Em còn chưa cho anh danh phận, anh đã muốn đi gặp mẹ em?”
“Hối hận rồi.” Anh kề má cô, khẽ thở dài,” Khi bắt đầu định thời gian chơi, anh nên định ngắn hơn một chút.”
Ngôn Trăn trong lòng ngọt ngào, nhưng không biểu hiện ra ngoài, hỏi: “Hôm nay anh đến tọa đàm, sao không nói cho em biết?”
Rõ ràng tối hôm qua có call video với nhau, Trần Hoài Tự một chữ cũng không nhắc tới.
“Anh tính cho em một bất ngờ.”
Anh muốn cúi đầu hôn cô, Ngôn Trăn quay đầu: “Buổi tọa đàm sắp bắt đầu rồi…”
“Cũng bởi vì sắp bắt đầu, cho nên mới phải tranh thủ thời gian, bảo bối.”
Anh xoay cô lại, mặt đối mặt đè lên tường, nắm gáy cô hôn xuống.
Ngôn Trăn mới đầu không thuận theo, nhưng anh thật sự rất kiên nhẫn, khiến cô không nhịn nổi, Trần Hoài Tự dán lên đôi môi mềm mại mυ”ŧ nhiều lần, dường như chỉ lướt qua rồi dừng lại. Cô giãy dụa một hồi liền mất lực, trong nháy mắt bị anh bắt được, dùng đầu lưỡi đẩy hàm răng, cường ngạnh dò xét tiến vào.
Đầu lưỡi cuốn lấy nhau dùng sức mυ”ŧ liếʍ, hơi thở Ngôn Trăn đều rối loạn, ngón tay vô thức nắm lấy góc áo anh, bị anh tách ra, cầm lấy tay cô vòng ra sau lưng ôm anh.
Rất nhiều ngày không gặp, Trần Hoài Tự hôn vô cùng mạnh bạo, thay đổi góc độ liếʍ cắn, tựa như muốn cướp đoạt toàn bộ không khí trong miệng cô. Lưỡi Ngôn Trăn đều bị hút đến tê dại, có chút chịu không nổi đẩy anh, lại bị anh đè chặt trên tường, đường cong thân thể hai người không hề có khoảng cách kề sát một chỗ, hai người toàn thân nóng lên, lý trí dần dần mất đi.
“Ưʍ…” Cổ họng cô không tự chủ được mà tràn ra tiếng than nhàn nhạt, không biết là do không thở nổi nên khó chịu, hay là bị hôn đến quá mức thoải mái.
Đầu ngón tay anh vuốt ve gáy cô, vùi vào trong mái tóc mềm mại, như có như không khẽ sờ, hô hấp hai người phập phồng khiến l*иg ngực cũng không ngừng va chạm ma sát, cách lớp vải tóe ra tia lửa mập mờ.
Trong phòng nghỉ ngơi yên tĩnh, khoảng thời gian ngắn chỉ có thể nghe thấy tiếng hít thở giao thoa hỗn loạn, cùng tiếng nước dính ướt khi hôn môi, lắc lư lay động, khi sâu khi nông, khiến người ta mất hồn mất vía, tìиɧ ɖu͙© cũng đồng thời dấy lên.
Nụ hôn trầm mê tiếp tục, cho đến khi cánh cửa phía sau gõ lên một tiếng.
“Sếp tổng, buổi tọa đàm sắp bắt đầu rồi.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận