Chương 268

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 268

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Vỡ đê
Mưa cũng làm nàng ướt đẫm.
Lúc này dùng pháp khí che mưa sẽ chỉ lãng phí linh lực, không chỉ riêng nàng mà những người khác cũng đều trở thành những con chuột lột trong chớp mắt.
Nam Hi nhìn về phía bên kia, phát hiện bên cạnh Tề Thiên là Kỷ Hồi Châu.
Thấy cảnh này, Nam Hi không nhịn được nhíu mày.
Hai tu sĩ Hóa Thần kỳ thấy mọi người đã sẵn sàng thì liền rút linh lực từ đê chắn nước. Chỉ trong nháy mắt, Nam Hi cảm nhận được áp lực nặng nề đến mức có thể nghiền nát người thành thịt băm.
Đây không phải áp lực của linh lực, mà là áp lực của lượng nước đang hạ xuống.
Đê không chịu nổi nữa, bọn họ dùng linh lực tập trung toàn bộ áp lực của lượng nước này lên bản thân, lấy sức người đối kháng với thiên nhiên.
May thay sức nước cũng không nặng đến mức có thể đánh gục nàng. Nam Hi lặng lẽ tập trung tinh thần hơn một chút.
Lạc Đình Vân vừa mới thích nghi với áp lực này, bên tai đã vang lên tiếng của Nam Hi, chính xác hơn là tiếng lòng của nàng.
[Ở đây có cốt truyện, nhưng ta không chắc lắm rằng cốt truyện này xảy ra như thế nào.]
Trong cốt truyện, thành Thanh Khê bị vỡ đê, khi đó trong thành vẫn đang tổ chức cho người dân sơ tán, không vắng vẻ giống như bây giờ mà có thể nói là cực kỳ đông đúc.
Vì đông người nên không có tranh cãi về việc có nên gia cố đê hay không, cũng có thể có cãi vã, nhưng đó chỉ là mâu thuẫn giữa Tề Thiên và Kỷ Hồi Châu.
Sau đó khi bọn họ quyết định gia cố đê thì gần như không có tranh cãi gì.
Xung quanh là những đệ tử thế gia hoặc là đệ tử tông môn đến hỗ trợ giúp mọi người dọn đồ. Hình bóng mọi người di chuyển nhanh như tia chớp, còn những người có tu vi cao hơn thì đến trước đầu đê để chống đỡ như bây giờ.
Nhưng đây thật ra là một đoạn cốt truyện nhỏ, không có cảnh Nam Hi mất mặt, nàng chỉ như một người xem, sau đó đê đột nhiên không giữ được nữa.
Đột nhiên đê vỡ, dù mọi người đã dốc hết sức nhưng lũ vẫn nuốt chửng sinh mạng của một nửa số người.
Sau đó Kỷ Hồi Châu xông vào Tề Thiên rồi đánh nhau một trận, Kỷ Hồi Châu thua, đọa ma, nói từ nay về sau sẽ không đội trời chung với Tề Thiên.
Nam Hi nghĩ đến đây thì lại càng nhíu mày sâu hơn.
Nàng không quen biết Kỷ Hồi Châu nhiều nhưng cũng có thể nói là bạn bè. Nàng không rõ tâm ma của Kỷ Hồi Châu, nhưng ít nhất cũng biết con người của hắn.
Sau đó mọi người đều nói lỗi là do Kỷ Hồi Châu, hắn đã hại chết rất nhiều người, nên nảy sinh tâm lý khó chấp nhận, cuối cùng mới thành ra như vậy.
Nhưng đến giờ, Nam Hi vẫn giữ thái độ nghi ngờ với cốt truyện.
“Sư tỷ.”
Bên tai đột nhiên vang lên tiếng của Lạc Đình Vân làm Nam Hi ngẩn người, nàng hoàn hồn, sau đó mới nhận ra là truyền âm. Nhưng nàng không nhìn về phía Lạc Đình Vân mà chỉ truyền âm lại.
“Sao vậy?”
Truyền âm không tốn linh lực, chỉ cần dùng thần thức, chịu áp lực của đê lớn trong thời gian dài sẽ cảm thấy đau đớn và mệt mỏi, nhưng đó là cảm giác thể xác, tinh thần vẫn ổn hơn nhiều nên truyền âm không ảnh hưởng gì.
Lạc Đình Vân hỏi: “Sư tỷ mệt không?”
“Cũng tạm.” Nam Hi đáp thật, chưa kịp nói thêm gì thì bên phía Lạc Đình Vân lại có tiếng chàng truyền đến: “Nếu có gì không ổn thì sư tỷ cứ nói với ta.”
Không biết Lạc Đình Vân đột nhiên nói câu này làm gì, nhưng Nam Hi vẫn gần như lập tức nhìn về phía Tề Thiên và Kỷ Hồi Châu.
Nhìn từ nét mặt cũng khó cảm nhận được có gì bất thường.
Nàng chỉ nghĩ nếu lúc này đê vỡ, tuy tổn thất lớn nhưng vẫn sẽ đỡ hơn cốt truyện, ít nhất sẽ không có người chết.
Nam Hi đã dùng toàn lực để chống đỡ, nếu Kỷ Hồi Châu hoặc Tề Thiên có sai sót thì nàng có thể cố gắng chống đỡ, nhưng hy vọng cũng rất mong manh.
Nàng chưa đến mức thần thông quảng lớn như thế.
Khi đang suy nghĩ, Nam Hi chợt cảm nhận được rõ ràng vách đá dưới tay rung chuyển, áp lực sau đó càng nặng nề.
Nàng lập tức cảm thấy lo lắng, nhưng chưa kịp làm gì đối phó thì rung động đã dừng lại, áp lực trở về như trước.
Mọi người đều nhìn về phía Kỷ Hồi Châu.
Hai người bày trận hỏi: “Chuyện gì vậy? Có chống đỡ được không?”
Bên kia vang lên tiếng nghiến răng của Kỷ Hồi Châu: “Đợi chút nữa nói.”
Lúc này họ đã chống đỡ được một canh giờ, trận pháp đang ở thời điểm quan trọng, nhưng may mà rung động vừa rồi không ảnh hưởng gì, Nam Hi còn đang lo lắng, lúc này mới nhớ trả lời Lạc Đình Vân.
“Ta không sao, sư muội lo cho mình là được.”
Lạc Đình Vân không trả lời, sau đó chàng lại nghe được tiếng lòng của Nam Hi: [Tuy rất muốn nhắc sư muội chú ý đến Tề Thiên… cơ mà rốt cuộc vừa rồi xảy ra chuyện gì? Nhưng xem tình hình này, lần này Kỷ Hồi Châu có chống đỡ được không đây?]

Bình luận (0)

Để lại bình luận