Chương 268

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 268

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Tao Thật Sự Có Thiên Thần Hộ Mệnh
Kiều Sở Sở không kịp phản ứng: “Thật gì cơ?”
Lâu Thính Tứ cong môi cười một tiếng, không trả lời, thay vào đó lau sạch nước mắt còn vương trên mắt cô: “Cám ơn cô cứu tôi, chuyện còn lại để tôi, ngoan ngoãn ở chỗ này đợi tôi.”
Cô thấy khó hiểu, thò đầu ra, chỉ thấy Lâu Thính Tứ cầm súng và lên đạn, vừa đi vừa nổ súng với đám người phản bội.
Anh ta bắn chính giữa tim của kẻ phản bội!
Một người lại một người của đám phản bội lần lượt ngã xuống!
Cuối cùng, chỉ còn lại Chúc Trường Mệnh.
Chúc Trường Mệnh đã bị Tống Ngọc cưỡng chế quỳ xuống.
Mặt của anh ta đỏ lên, không biết là vì bị đau hay không cam tâm, Chúc Trường Mệnh hét khàn cả giọng: “Lâu Thính Tứ, chưa có giây nào mày tin tao!”
Lâu Thính Tứ chĩa nòng súng ở giữa trán anh ta, bình tĩnh nói: “Tao vẫn luôn tin mày, Trường Mệnh.”
Chúc Trường Mệnh mở to mắt, điên cuồng nói: “Vậy sao mày còn đề phòng tao!!”
Trên mặt Lâu Thính Tứ không lộ cảm xúc, nhưng trong giọng nói lại mang theo tự giễu: “Bởi vì quá nhiều người phản bội tao, với ai tao cũng đề phòng.”
Chúc Trường Mệnh im lặng một hồi, mới muộn màng nhận ra, tự cười thành tiếng: “Chuyện đến nước này, mày vẫn không nói cho tao, làm thế nào mày phát hiện ra tao sao?”
Lâu Thính Tứ liếc nhìn về phía Kiều Sở Sở: “Tao vừa nói câu trả lời rồi.”
Anh ta nhoẻn miệng, lộ ra một nụ cười rất dịu dàng, đồng thời bóp cò.
“Tao thật sự có thiên thần hộ mệnh.”
Chúc Trường Mệnh không tin trợn to mắt, sau đó toàn thân cứng đờ, cả người bỗng đổ xuống đất, giữa lông mày xuất hiện một lỗ máu.
Lâu Thính Tứ ngồi xổm xuống, đưa tay lên, từ từ vuốt mắt của anh ta xuống, rồi lấy giấy ướt kháng khuẩn lau sạch từng ngón tay của bản thân, nhân tiện vứt giấy ướt trên mặt Chúc Trường Mệnh.
“Gửi tro cốt của anh ta đến nhà họ Long bằng đường bưu điện, di ảnh lấy ảnh chụp khi chết của anh ta.”
Tống Ngọc gật đầu: “Dạ!”
Lâu Thính Tứ thu lại sự trống vắng trong lòng, một lần nữa mỉm cười, đi đến trước mặt Kiều Sở Sở: “Tôi xong việc rồi.”
Kiều Sở Sở từ từ ló đầu ra khỏi mặt sau ghế sa lon, không thể tin: “Anh cứ thế giết anh ta?”
Anh ta nhướn mày, cười nhạo nói: “Sao, cô cảm thấy tôi quá tàn nhẫn à?”
Kiều Sở Sở nổi nóng: “Không phải, đáng lẽ anh nên hỏi rõ anh ta có làm chuyện gì sau lưng anh không, giờ anh giết anh ta rồi thì sao hỏi được nữa!”
Tống Ngọc thấy thế thì nhăn mày, tiến lên khuyên can: “Chị dâu, chị đừng nóng, đang mang thai mà tức giận sẽ không tốt cho sức khỏe của chị.”
Kiều Sở Sở: “Gì?”
Lâu Thính Tứ ngẩn người, cười to: “Ha ha ha ha ha ha ha!”
Kiều Sở Sở hoàn toàn ngơ ngác: “Ai mang thai?! Tôi không mang thai! Vừa rồi tôi cố tình đánh lạc hướng mới nói như thế!”
Tống Ngọc đờ ra, không biết nghe ai, nhìn sang Lâu Thính Tứ cầu cứu.
Lâu Thính Tứ kìm khóe miệng, chọc ghẹo nhìn Kiều Sở Sở: “Đừng nói lung tung, cô Kiều là người độc thân, không có quan hệ gì với tôi, đừng làm mang tiếng sự trong sạch của con gái người ta.”
“Nhưng…”
Anh ta cúi người, xoa đầu Kiều Sở Sở: “Đúng là nóng giận sẽ không tốt cho sức khỏe, nên chúng ta đừng giận nữa, có được không?”
Kiều Sở Sở bực mình nhìn anh ta, giống như một chú cá nóc nhỏ: “Cũng do anh không nghe tôi, nếu anh nghe tôi, anh còn phải chịu khổ thế này à?”
“Vâng vâng vâng, là tôi sai.” Lâu Thính Tứ dịu dàng dỗ cô: “Đừng giận nữa, chúng ta đi thôi, nơi này rất nguy hiểm, về nhà tùy ý cô dạy bảo tôi thế nào cũng được, được không? Ân nhân cứu mạng của tôi?”
Kiều Sở Sở bớt giận, ngửa đầu nói: “Được rồi, xem như anh thức thời, về nhà hai chúng ta từ từ nói chuyện, tuyệt đối không thể để lại hậu hoạn gì!”
“Được!” Lâu Thính Tứ nghiêng người nhường cô: “Mời.”
Kiều Sở Sở đi nhanh về phía trước.
Lâu Thính Tứ cười mỉm đứng ở bên cô.
Ở tòa nhà đối diện, Doanh Trần bực bội buông ống nhòm xuống: “Ngay bây giờ, nghĩ cách bắt Kiều Sở Sở về lại cho tôi!”
Đàn em nghe lệnh: “Vâng!!”
Kiều Sở Sở lên xe, toàn thân vừa thả lỏng, đã cảm thấy mí mắt nặng như chì, cả người mệt không tả được.
Xem ra lại đến lúc mất sức sau khi dùng kỹ năng rồi.
Cô ngủ thiếp đi.
Lâu Thính Tứ liếc mắt nhìn Kiều Sở Sở.
Kiều Sở Sở ngồi dựa vào xe, mặc dù tư thế không thoải mái lắm, nhưng cô vẫn ngủ rất say.
Lâu Thính Tứ từ từ dịch người đến gần Kiều Sở Sở.
Kiều Sở Sở nghiêng đầu, đúng lúc tựa trên bả vai anh ta, cô thoải mái gối tay tay và ngủ rất sâu.

Bình luận (0)

Để lại bình luận