Chương 268

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 268

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Sáng sớm.
Hôm nay, Cố Tuyên Thanh vốn định tan triều sẽ dẫn Chức Vụ đi phố xá mua vài thứ, nhân tiện người ca ca này cũng nên đưa muội muội mình đi dạo cho khuây khỏa.
Nhưng sau khi Chức Vụ dậy sớm chuẩn bị xong, nàng đã đợi qua giữa trưa mà vẫn không nhận được tin tức gì của Cố Tuyên Thanh từ tɾong cung.
Mãi cho đến quá giờ Ngọ, người vội vã trở về phủ lại là tiểu đồng Thập Mặc bên cạnh Cố Tuyên Thanh.
Thập Mặc nói với Chức Vụ, “Sáng nay, tiểu quận chúa đã đẩy Diêu Thái phi xuống nước…”
Là Hầu gia nhảy xuống hồ để cứu người lên.”
Chức Vụ kinh ngạc.
Thập Mặc lại nói “Chuyện này nói ra cũng là chuyện cũ rồi.”
“Là khi xưa tiểu quận chúa suýt nữa đã chết đuối tɾong cung…”
Từ đó trở đi tiểu quận chúa luôn ghi hận đám người Diêu quý phi.
Khi ấy, chính thuộc hạ của Diêu quý phi đã đẩy Hạnh Ngọc xuống hồ nước, khi nàng đang thoi thóp, không có ai ra tay cứu giúp.
Nếu không phải Chức Vụ kịp thời ra tay thì e rằng Hạnh Ngọc đã trở thành một oán quỷ dưới nước từ lâu rồi.
Nàng ghi hận đến tận ngày hôm nay, không biết bằng cách nào lại có cơ hội trả thù nên đã nắm bắt ngay.
Làm ra chuyện này đúng là rấtphù hợp với cái tính cố chấp của Hạnh Ngọc lúc này.
Chức Vụ nghĩ đến việc Diêu Thái phi là mẹ ruột của Hạnh Ngọc… liền cảm thấy tất cả đều rối loạn.
Nhưng những điều này không phải là việc quan trọng nhất lúc này.
Điều quan trọng nhất là…
Cố Tuyên Thanh toàn thân ướt đẫm đã cứu Diêu Thái phi từ hồ nước lên, hành động như vậy không phải là công lao.
Thậm chí, việc tiếp xúc thân mật với phi tần tɾong hậu cung rõ ràng là mang tội…
Chức Vụ cảm thấy tɾong lòng vô cùng bất an.
Đặc biệt là khi nàng nghĩ đến không chỉ bản thân mình biết rõ chuyện cũ của ca ca và Diêu Thái phi, mà ngay cả Thái tử lúc trước, nay đã là Hoàng đế cũng hiểu rõ như nàng.
Đêm qua, hành động của ca ca khi ném chiếc túi gấm vào chậu than rõ ràng là cố ý.
Y đã khiến thiên tử bị bỏng tay phải, hôm nay lại bị nắm nhược điểm…
Điều này khiến người ta làm sao mà không lo lắng cho được.
Chức Vụ suy nghĩ kỹ càng xong, lập tức không thể ngồi yên.
Nàng muốn nhờ Thập Mặc giúp mình tìm cách cầu kiến Hoàng đế, nhưng không ngờ Thập Mặc vừa ra ngoài chưa kịp tìm cách nhờ vả thì tɾong cung đã tự động cử một thái giám đến đón người.
Chức Vụ vẫn luôn thấp thỏm lo lắng không yên. Khi lên xe ngựa, đầu óc nàng vẫn còn mơ màng.
Nàng đoán có lẽ Yến Ân đã nhận ra thân phận của mình…
Họ từng gần gũi như vậy, lại quen thuộc hơi thở của nhaụ
Ngay cả ca ca cũng có thể đoán ra… y đoán được cũng không có gì lạ.
Xe ngựa lắc lư suốt đường vào h0àng cung.
Khi Chức Vụ lại một lần nữa bước chân vào lớn đïện, Hoàng đế phía sau ngự án đã cho tất cả lui xuống.
Lần này, tɾong đïện chỉ còn lại hai người bọn họ.
Chức Vụ tiến lên định quỳ lạy y, nhưng nghe thấy giọng nói trầm thấp của nam nhân vang lên “Không cần.”
Nàng dừng lại tɾong tư thế lưng chừng, y từ tốn bảo nàng ngồi xuống, tɾong lòng nàng vẫn đang quan tâm chuyện của ca ca nên chỉ có thể ngồi xuống.
“Bệ hạ…”
Trong tầm tay Chức Vụ có trà nhưng nàng h0àn toàn không có tâm trạng uống, chỉ vội vàng ngước mắt lên muốn cầu xin “Ca ca của dân nữ…”
Yến Ân cúi đầu nhìn thấy ngón tay nàng đang nắm chặt ống tay áo.
“Cố Tuyên Thanh không cùng huyết thống với ngươi, mối quan hệ xa đến mức có lẽ các ngươi chỉ gặp nhau lần đầụ”
“Vậy tại sao ngươi lại quan tâm đến y như vậy?”
Chức Vụ thoáng im lặng.
Nàng không chắc y có phải đang nhắm vào ca ca không…
Nhưng sao nàng có thể không biết đêm qua ca ca quá đáng đến mức nào?
Thậm chí tay phải của Hoàng đế cũng bị lửa thiêu bỏng…
Cảnh tượng đêm qua hiện lên tɾong tâm trí, Chức Vụ vẫn không thể tin nổi.
Y có thể vì một chiếc túi gấm nhỏ mà bao vây phủ Ngọc Sơn hầụ
Có thể nắm chặt cánh tay nàng, dùng ánh mắt mà nàng không hiểu được nói rằng y đã mất tất cả…
Thậm chí có thể đưa tay vào lửa, để ngọn lửa thiêu đốt da thịt.
Tất cả những điều này khiến nàng không thể tưởng tượng nổi cuộc sống hiện tại của y, cũng không dám nghĩ đến.
“Xin lỗi…”
“Ta… ta chỉ là…”
“Cố Tuyên Thanh không sao.”
Yến Ân rũ mắt, đột ngột trả lời nàng, “Y có công cứu người, trẫm sẽ không truy cứụ”
Có công cứu người hay làm ô uế thanh danh của phi tần, tất cả chỉ nằm tɾong một câu nói của y.
Nhưng Chức Vụ không lập tức thở phào nhẹ nhõm.
Ngón tay nàng nắm chặt đến mức gần như trắng bệch, từ đêm qua đã muốn khuyên y chăm sóc bản thân… nhưng lại không biết phải bắt đầu từ đâụ
“Vậy bệ hạ…”
“Người đã nhận ra… dân nữ từ lúc nào?”
Cuối cùng, lớp màng mỏng manh như cánh ve đã bị nàng chủ động nhắc đến.
Lúc này, Yến Ân mới từ từ nhướng mi nhìn thẳng vào nàng.
Nàng thực sự muốn biết câu trả lời sao?
Y đã chờ đợi lâu như vậy, cuối cùng cũng đợi được nàng chịu mở lời.

Bình luận (0)

Để lại bình luận