Chương 269

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 269

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Nhưng ông vẫn cố giữ được sự bình tĩnh.
Dựa the0 kế hoạch thì Tiểu Hiên sẽ dẫn anh cả và em ba đi xuống hầm rượu nếm thử rượu mới.
Cuối cùng chỉ còn lại hai người bọn họ mà thôi.
Triệu Thanh Yến lộ ra gương mặt dịu dàng và hiền lành nhất từ trước đến nay của ông để chào hỏi Lộ Lộ, ông giới thiệu rằng mình là cha của Tiểu Hiên khiến cho cô buông lỏng cảnh giác sau đó thân thiết hỏi chuyện cũng tỏ vẻ sẽ ủng hộ mối quan hệ của cô và Tiểu Hiên.
Sau khi hỏi han về chuyên ngành của cô, Triệu Thanh Yến dẫn cô lên lầu xem những bức danh họa nổi tiếng của các nhà nghệ thuật nổi tiếng thế giới.
Đôi mắt của Tần Lộ Lộ lúc đó sáng như sao, tɾong ánh mắt tràn ngập sự ngưỡng mộ “Ôi, chú giỏi thật đấy ”
Triệu Thanh Yến nở một nụ cười dịu dàng.
Ông đã chuẩn bị những bức tranh này từ rấtlâu rồi vì ông muốn tặng nó cho cô, dù sao sớm hay muộn gì cô cũng sẽ bước ͼhân vào ngôi nhà này mà thôi.
Bức tranh này được đặt tɾong phòng ngủ của ông, Lộ Lộ đi the0 ông bước vào căn phòng sau đó nhìn the0 ánh mắt của ông.
Đây là một bức tranh quá đỗi gợi tình, hơn nữa bức tranh này rấtlớn, trên bức tranh vẽ cảnh người đàn ông và người phụ nữ đang làm chuyện vợ chồng, có thể nhìn thấy rõ ràng bộ ρhận sinh dục của hai người đang dính chặt lấy nhau, từng đường gân trên dương vật thậm chí là âm đế hồng hào mềm mại của người phụ nữ.
Người đàn ông và người phụ nữ sướng vừa thỏa mãn.
Sau khi cô gái nhỏ nhìn thấy bức tranh thì ngơ ra vài giây, gương mặt nhỏ của cô dần dần đỏ bừng lên sau đó cúi đầu nhìn chằm chằm mũi ͼhân của mình.
Ông biết như vậy là đủ rồi.
Ông chậm rãi đi tới, đôi bàn tay ấm áp đặt lên đầu vai nhỏ nhắn trắng nõn của cô rồi vuốt ve sau đó chạm vào cổ của cô, sờ nhẹ lên đó, ông cảm nhận được cơ thể của cô gái hơi run lên.
Ông chậm chạp cúi đầu xuống, nhỏ giọng thì thầm vào tai cô giải thí¢h “Đây là một bức tranh có thật của Titian nhưng chưa được công bố ra bên ngoài. Người phụ nữ tɾong bức tranh là thần Vệ nữ còn người đàn ông chính là họa sĩ của bức tranh này. Hàm ý của bức tranh này đó là nghệ thuật là một tấm gương phản chiếu, nó khiến chúng ta có thể nhìn thấy chính bản thân mình tɾong đó. Cháu có cách hiểu nào khác không Lộ Lộ? Chú gọi cháu là Lộ Lộ có được không?”
Đôi bàn tay ấm áp của ông trượt xuống và đặt lên e0 của cô, ông mới chỉ nói một câu, cô gái đã mềm nhũn ra rồi ngã vào tɾong ngực ông.
Ông hơi cúi đầu, đừng làn khí nóng bỏng phả vào cổ cô, hỏi “Tiểu Hiên chưa bao giờ hôn cháu đúng không? Thằng bé cũng không làm chuyện đó nên cháu muốn làm phải không? Vì cháu cũng muốn nên khi cháu nhìn thấy bức tranh này mới không thể bình tĩnh được, thậm chí dưới háng đã ướt đẫm rồi nhỉ? Lộ Lộ đừng giấu giếm chú nhé, cái mũi này của chú thính lắm đấy, chú ngửi thấy mùi nước âm đa͙o của cháu đang chảy ra cơ, nó ngọt lắm.”
Sau khi nói xong, ông cười khẽ, cảm thấy dáng vẻ này của cô gái thật đáng yêụ
Cô gái nhỏ tɾong ngực hơi run lên, khẽ rên ɾỉ đứt quãng “Chú, chú ơi…”
Bàn tay của Triệu Thanh Yến thò vào tɾong váy của cô “Ơi, chú đây. Mấy người Tiểu Hiên sẽ không quay về đâu, đêm nay chỉ có hai người chúng ta thôi nhé?”

Bình luận (0)

Để lại bình luận