Chương 269

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 269

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Hai người họ không nói thêm gì nhưng vẫn hiểu được ý của đối phương.
“Từ khi nàng vẫn còn là Cố Phán Thanh, vẫn còn là Trần Vụ…”
Khi đó, y đã đoán được vài phần.
Không phải Chức Vụ chưa từng suy đoán câu trả lời của y, nhưng nàng không ngờ y đã nhận ra nàng sớm hơn so với tưởng tượng.
Không phải khi nàng quay về thân xác của chính mình mới nhận ra, mà là khi nàng vẫn còn tɾong thân thể của Cố Phán Thanh… y đã phát hiện ra điều gì đó.
Không phải Yến Ân chưa từng thử nàng.
Rõ ràng A Vụ chính là tên thật của nàng.
Dù gì y cũng đã âm thầm thử nhiều lần như vậy, thỉnh thoảng vô tình nhắc đến tên Trần Vụ nhưng nàng cũng không có phản ứng gì lớn.
Chỉ có cái tên “A Vụ” này…
Là cái tên y đã gọi sát tai nàng mà gọi, nàng sẽ đáp lại bằng giọng ngọt ngào ngay cả tɾong mơ.
Vì vậy sau đó Yến Ân càng muốn thay đổi tên cho nàng, muốn ám chỉ nàng đổi về tên thật của mình.
Nhưng khi đó y không dám nói thẳng, cũng sợ làm nàng sợ hãi.
“Giờ nàng và Cẩn Vương đã thành đôi phải không?”
Khi nói ra câu này, Yến Ân không còn tiếc nuối chút nào, dù tɾong lòng như có máu trào lên.
Trong cổ họng y đã có vị gỉ sắt.
Chức Vụ run run, vô thức ngước đôi mắt mờ sương lên nhìn y.
“A Tự không phải là Cẩn Vương…”
Yến Ân ngắt lời, “Hắn chính là Cẩn Vương, chỉ là… ta đã cho hắn uống thuốc làm mất trí nhớ.”
Y không muốn Cẩn Vương có cơ hội gặp lại nàng dưới h0àng tuyền, cũng không muốn Cẩn Vương nhớ đến A Vụ.
Y muốn độc chiếm những ký ức về nàng.
Thiếu nữ nghe đến ba từ “thuốc mất trí” thì không thể tin được, đôi mắt mở to, một lần nữa cảm thấy những chuyện này thật ngoài dự đoán.
Lẽ ra y phải giết Cẩn Vương… tɾong thoại bản y cũng đã giết Cẩn Vương.
Nhưng hiện tại y không làm vậy… cũng vì nàng.
Có vẻ như vì nàng mà y đã thay đổi quá nhiều nhân quả không nên thay đổi, cũng vì nàng mà ngày qua ngày y đều chìm đắm tɾong những lo âu không cần thiết.
Chức Vụ nhắc đến những điều này, cuối cùng cũng có cơ hội nói ra tâm tư của mình.
Nàng tránh né đề tài về Cẩn Vương, chỉ cố nén lại những cảm xúc phức tạp tɾong lòng, nhẹ giọng nói “Ta hy vọng bệ hạ có thể vượt qua…”
“Hy vọng bệ hạ không còn nhớ đến những chuyện đã qua.”
“Cũng mong rằng bệ hạ… từ đây được vui vẻ bình an.”
Trong hy vọng của nàng, duy nhất không có việc y có thể ở lại bên cạnh nàng.
Yến Ân đã từng muốn hỏi liệu tɾong lòng nàng có y hay không…
Nhưng câu trả lời đã rõ ràng từ lúc nàng hết lần này đến lần khác rời bỏ y, chẳng phải đã sớm sáng tỏ rồi sao?
Y cũng đã từng làm những việc tự rước lấy nhục.
Y không thể nhận được tình cảm của nàng.
Thái tử đïện hạ người từng tinh anh đến mức không ai có thể lấy được nửa quân cờ của y, có thể dùng hàng trăm hàng ngàn cách để giữ nàng bên cạnh.
Hàng ngày tận hưởng sự ngọt ngào của nàng, mỗi đêm chìm đắm tɾong tình ái hoà quyện giữa thể xác và tâm hồn với nàng.
Dù là tự lừa người dối mình, y cũng có thể chiếm đoạt nàng.
Nhưng giờ đây y chỉ sợ rằng nàng như làn mây mỏng manh, như thủy tinh dễ vỡ.
Như một giấc mộng đẹp mà y không dám mơ tưởng, một khi tỉnh giấc, y sẽ bị đẩy trở lại địa ngục trần gian trước kia.
Dù nàng có thể bình thản đứng dậy rời đi, không bố thí cho y thêm một lời nào, Yến Ân cũng không dám mở miệng giữ nàng lại.

Thiên tử đã gửi tặng rấtnhiều thứ đến phủ Ngọc Sơn hầụ
Những tấm lụa quý giá mà trước đây y gửi tặng Chức Vụ để may thành những chiếc váy mới, hoặc là những món trang sức quý hiếm mà y đã chất đầy tɾong hộp trang điểm của nàng, Chức Vụ đều âm thầm từ chối.
Người ngoài nhìn thấy khó tránh khỏi ngạc nhiên, vừa ngạc nhiên vì Chức Vụ dám lớn mật như vậy, vừa ngạc nhiên vì thiên tử đột nhiên hạ mình cầu cạnh một thiếu nữ như thế.
Đến nỗi sự từ chối của thiếu nữ ấy, không hề khiến vị đế vương nổi tiếng tàn bạo này tức giận, mà ngược lại y lặng lẽ mang những món đồ bị từ chối đó đi.
Liên tiếp mấy ngày đều như vậy.
Cuối cùng Chức Vụ chỉ nhận mấy thùng kinh sách không đáng giá và một cung nữ Trầm Hương.
Trầm Hương không hiểu tại sao mình lại được giao nhiệm vụ chăm sóc một thiếu nữ xinh đẹp như vậy.
Khi mới đến, nàng lo lắng ngày đêm.
Nhưng khi tiếp xúc, nàng nhận ra đối phương có tính cách điềm đạm và dịu dàng, rấtgiống với chủ cũ của nàng.
Mỗi khi nghĩ đến điều này, Trầm Hương lại không thể ngăn mình rơi nước mắt, buồn bã một trận. Chức Vụ nhìn thấy cũng không nói gì thêm.
Người chết không thể sống lại, nàng không thể nói cho Trầm Hương nhiều hơn.
Dù sao chuyện như vậy không phải ai cũng có thể chấp nhận được, cũng không phải với ai cũng có lợi.
Chưa kể người bình thường nếu biết những điều không nên biết, có thể sẽ gặp phải những tổn thương không cần thiết… những rắc rối không thể đoán trước, tự nhiên là tránh được thì nên tránh.
Chức Vụ luôn nhớ Trầm Hương là một đứa trẻ nhút nhát, nếu để nàng ấy làm nô tỳ cho người khác, nàng cũng sợ đối phương sẽ làm không tốt công việc.
Nếu Trầm Hương bị trách mắng hoặc đánh đập ở nơi mà nàng không nhìn thấy, sau này nghĩ lại do mình đã từ chối Trầm Hương, có lẽ nàng sẽ hối hận.
Ngoài Trầm Hương ra, những cuốn kinh thư còn lại, Chức Vụ tiện tay mở vài cuốn, gần như từng dòng chữ đều có vết máu, tựa như tay đối phương bị thương nhưng vẫn tiếp tục chép, vết thương lành rồi lại tổn thương, tổn thương rồi lại lành, đến nỗi cả đống kinh sách chép tay này hầu hết đều thấm máụ
Chữ viết trên đó thanh tú, không phải chữ của Yến Ân, điều này cũng khiến Chức Vụ cảm thấy khó hiểụ

Bình luận (0)

Để lại bình luận