Chương 27

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 27

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Ngày Mưa Năm Ấy

Gia Ngộ ngồi xổm xuống, hứng mấy giọt mưa rơi tí tách: “Cậu về nhà à?”

Mục Phách không gật cũng không lắc đầu, cuối cùng cũng quay mặt về phía Gia Ngộ. Nét mặt tuy có chút xa cách nhưng khóe miệng lại hơi cong lên, làm giảm bớt cảm giác lạnh lùng.

“Cậu ở đâu?” Anh hỏi.

“Ở khu cầu Nam Thủy bên kia.”

Mục Phách trầm ngâm. Khu đó là một dãy nhà cũ kỹ đã xây dựng từ lâu, cùng hướng với thư viện anh đang định đến.

“Để tôi đưa cậu về.” Anh mở bung chiếc ô, “Tiện đường.”

Ngày mưa đường trơn khó đi, đoạn đường bình thường chỉ mất mười lăm phút mà hôm nay đi nửa tiếng vẫn chưa tới nơi. Hai người không thân thiết lắm, im lặng đi một đoạn đường dài, Gia Ngộ mấp máy môi, chủ động bắt chuyện: “Cậu biết chúng ta học cùng lớp không?”

Mục Phách gật đầu.

“Vậy cậu biết tên tôi là gì không?”

Mục Phách lại gật đầu. Không đợi Gia Ngộ hỏi tiếp, anh liền hỏi ngược lại cô: “Vậy cậu biết tên tôi là gì không?”

Gia Ngộ không nghe rõ anh nói gì, cô đột nhiên nhấc chân lên: “Một vũng nước to quá.”

Mục Phách đoán được câu trả lời.

“Tôi là Mục Phách.”

“Hả?”

“Phách trong hổ phách.”

Nhờ người ta giúp đỡ mà còn không nhớ nổi tên người ta, mặt Gia Ngộ nóng bừng lên: “…Ờ, tôi nhớ rồi.”

Chủ đề này kết thúc, hai người lại lần nữa rơi vào im lặng. Cũng may sau đó mưa nhỏ dần, tiếng bước chân trên đường trở nên rõ hơn, cây cầu Nam Thủy đã hiện ra trước mắt.

“Cậu ở khu nào vậy?”

Gia Ngộ chỉ tay: “Khu thứ hai bên phải.”

Mục Phách nhìn sang, trong sân nhà có cây hoa đỗ quyên vươn ra ngoài tường, dưới làn mưa trông có vẻ ủ rũ nhưng lại kiều diễm lạ thường.

“Tôi đưa cậu qua đó.”

Lúc đi qua cầu, Gia Ngộ trượt chân suýt ngã. Mục Phách vội đỡ lấy cô, rồi nhanh chóng buông tay ra, anh nói: “Trấn Nam Thủy hay mưa lắm, lần sau cậu nhớ mang theo ô bỏ trong cặp sách, phòng khi cần.”

Gia Ngộ cúi xuống, đưa tay lau vệt nước bắn lên bắp chân, gật đầu cho qua chuyện. Mục Phách không nói gì thêm nữa.

Đưa người về đến tận nhà, Mục Phách định rời đi ngay thì bị người phía sau gọi lại. Sau đó anh nghe thấy tiếng kéo khóa cặp sách. Lúc này anh mới quay người lại, thấy bàn tay trắng nõn như ngọc đang cầm hai tờ tiền màu hồng đưa về phía mình.

“Cái này cho cậu.” Giọng cô gái và biểu cảm trên mặt đều rất chân thành.

Mục Phách mặt không biểu cảm nhìn cô, cũng không lên tiếng.

“Ba tôi nói, có ơn phải trả.” Gia Ngộ gãi gãi đầu, “Từng này đủ không?”

Tiếng mưa rơi dường như lớn hơn –

“Đủ.” Mục Phách nhận lấy tiền của cô.

Tay của Gia Ngộ bị thương mãi đến Tết Nguyên Đán mới khỏi hẳn. Vì thế, cô nảy ra ý định đặt phòng khách sạn. Bởi vì từ lúc Mục Phách đi công tác về, hai người đã hai tháng trời chưa làm “chuyện đó”. Lâu như vậy không làm, dù sao cũng phải tạo chút không khí lãng mạn chứ.

Gia Ngộ thay bộ nội y ren mỏng tang, chẳng che được thứ gì, bên ngoài lại khoác đủ lớp áo len, áo khoác dày sụ, bao bọc cơ thể kín mít không một kẽ hở. Cô ra cửa thay giày, rồi lại loanh quanh một hồi, vào phòng ngủ lấy hộp “áo mưa” mới rời khỏi nhà.

Trước đây, Văn Trọng có để dành cho Gia Ngộ một căn phòng dài hạn ở khách sạn Bốn Mùa. Nhưng Gia Ngộ vì muốn “che mắt thiên hạ”, đã lên mạng đặt một phòng giường lớn khác, tránh để người ta biết Mục Phách là con rể của ông chủ khách sạn. Nhân viên lễ tân ca trực hôm nay đã đổi người, không nhận ra Gia Ngộ là nhân vật “tai tiếng” một thời. Gia Ngộ thuận lợi lấy được thẻ phòng, nhắn tin cho Mục Phách, không đợi anh trả lời đã đi thẳng vào phòng tắm.

Tắm rửa xong xuôi, Gia Ngộ quấn chiếc áo choàng tắm dài bước ra. Nhiệt độ trong và ngoài phòng chênh lệch quá lớn khiến cô thoáng choáng váng, suýt chút nữa ngã sõng soài, phải vịn vào cửa mới đứng vững được. Gần đây sức đề kháng hình như giảm sút. Cô thầm nghĩ.

Ngồi tĩnh tâm trên giường vài phút, Gia Ngộ cầm điện thoại lên xem, thấy tin nhắn của Mục Phách, nội dung chỉ vỏn vẹn năm chữ: “Tan làm anh lên ngay.”

Gia Ngộ cong môi cười, trả lời lại: “Lúc lên anh tiện mang cho em ít đồ ăn nhé. Giờ em ngủ một giấc đây.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận