Chương 27

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 27

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“E hèm.” Khóe môi Thẩm Thiên Dục nâng lên một nụ cười, rõ ràng là đại thần trong truyền thuyết, dịu dàng như nước, nụ cười tràn đầy nhưng lại khiến Thanh Trạm cảm thấy sởn cả gai óc. Thẩm Thiên Dục không nhìn đến hắn, chỉ nhẹ giọng nói: “Vi Vi, tới đây.”

Thẩm Thiên Vi nghe vậy co rúm lại một chút, tránh ra khỏi lồng ngực Thanh Trạm nhưng lại đưa lưng về phía Thẩm Thiên Dục lắc đầu, ương ngạnh mỉm cười: “Em có thể đi trước được không? Trưa nay chị không thể ăn cơm cùng em”

“Lý do?” Thẩm Thiên Dục đến gần, thanh âm trầm thấp mà quỷ mị, thái độ vẫn không thay đổi, “Không phải nói cùng nhau ăn cơm trưa sao?”

Cảm giác bị áp bức tới gần, Thẩm Thiên Vi vội vàng nhảy qua một bước, nước mắt chảy xuống: “Chị, chị có việc phải làm.”

“Có chuyện gì không thể nói cho tôi biết sao?” Thẩm Thiên Dục nhanh chóng tiến lên nắm lấy cánh tay mềm yếu của cô, nụ cười trên mặt càng rạng rỡ hơn, tròng mắt đen lại lạnh băng tỏa ra nhiệt độ không thể thấp hơn được nữa.

“Buông chị ra!” Thẩm Thiên Vi bị nhiệt độ nóng bỏng quen thuộc vây lấy khiến cô không khỏi run rẩy.

Không, không thể tiếp tục như vậy nữa! Cô không thể!

“Đi theo anh.” Hắn bá đạo níu lại cổ tay của cô, chuẩn bị kéo cô đi.

“Không muốn.”

“Buông cô ấy ra.” Thanh Trạm vẫn im lặng đứng nhìn cuối cùng ý thức được điều gì đó. Vào lúc Thẩm Thiên Dục không hề phòng bị, Thanh Trạm kéo Thẩm Thiên Vi qua, che chở cô ở phía sau lưng mình, cau mày nhìn Thẩm Thiên Dục “Tôi không biết hai chị em cậu có hiểu lầm hoặc mâu thuẫn gì, nhưng chị gái của cậu nói không muốn! Cậu đừng ép buộc cô ấy.”

Sự tức giận của Thẩm Thiên Dục đạt tới cực điểm, nụ cười tuấn mỹ trên mặt giảm đi một chút, hắn nhìn Thẩm Thiên Vi rồi lại nhìn Thanh Trạm, giọng nói vô cùng rét lạnh vang lên: “Tránh ra.”

“Cô ấy nói không muốn đi theo cậu!” Thanh Trạm cố chấp nói.

“Tôi nói một lần nữa, tránh ra.” Thẩm Thiên Dục mặt không đổi sắc nói lại câu vừa rồi.

“Không…” Thanh Trạm còn chưa nói hết câu, một giây kế tiếp, bụng hắn liền chịu một cú đấm, hắn đau đến cúi người xuống, té quỵ xuống đất.

Thẩm Thiên Vi không thể tưởng tượng nổi mở to con mắt, sợ hãi kêu: “Thiên Dục, em điên rồi sao? Em đang làm gì vậy?”

“Có phải cô không muốn đi theo tôi?” Mắt Thẩm Thiên Dục cũng không chớp, lạnh lùng hỏi.

“Cô ấy sẽ không đi với cậu!” Thanh Trạm gầm nhẹ, đột nhiên từ trên mặt đất nhảy dựng lên, níu lấy quần áo Thẩm Thiên Dục, đánh một cú mạnh bạo vào khuôn mặt của hắn. Thẩm Thiên Dục không kịp đề phòng, ngã sấp trên mặt đất, khóe miệng toát ra máu.

“Trời ơi, hai người không nên đánh nhau!” Nhìn Thẩm Thiên Dục nhanh chóng đứng dậy, cuối cùng đánh nhau với Thanh Trạm, Thẩm Thiên Vi gấp gáp kêu to, nước mắt chảy tràn ra, cô không nghĩ sẽ tạo thành cục diện như vậy, cô chỉ là muốn yên tĩnh một chút “Làm ơn, không nên đánh nhau!”

Nhưng Thẩm Thiên Dục cùng Thanh Trạm lại như không nghe thấy. Hai người đều muốn đánh gục đối phương nên ra tay không chút lưu tình.

Tròng mắt đen lóe ra tia sáng nguy hiểm, Thẩm Thiên Dục nở một nụ cười bí hiểm… Đúng lúc quả đấm của hắn đánh đến bụng của Thanh Trạm, quả đấm của Thanh Trạm cũng hướng về phía hắn thì Thẩm Thiên Dục đột nhiên dừng tay, cứng rắn ăn một quả đấm của Thanh Trạm, hắn bị đánh lui vài bước, máu tươi cũng phun ra từ trong miệng.

“Thiên Dục!” Lòng Thẩm Thiên Vi như lửa đốt, cô hét lên cũng không để ý bất cứ chuyện gì, dùng sức đẩy Thanh Trạm ra chạy đến bên người Thẩm Thiên Dục ngồi xổm xuống, cô vô cùng lo lắng “Em có sao không? Ngu ngốc! Ai cho em đánh nhau chứ?”

Nghe bước chân Thanh Trạm tới gần, Thẩm Thiên Vi vô cùng tức giận rống lên một cách vô lý: “Ai cho anh đánh Thiên Dục? Anh dám tổn thương Thiên Dục một lần nữa, em sẽ liều mạng với anh! Tránh ra!”

Thanh Trạm chưa bao giờ bị cô hù dọa, hắn chỉ có thể ngơ ngác nhìn, nhìn Thẩm Thiên Dục cho hắn một cái liếc mắt, cười xảo quyệt, sau đó ôm eo Thẩm Thiên Vi: “Anh không sao, đừng khóc.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận