Chương 27

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 27

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Aaa… Chậm lại… Sâu quá… ưm…”
Tiếng rên rỉ kiều mị của Phỉ Y Hân vang vọng khắp căn phòng rộng lớn, hòa cùng tiếng da thịt va chạm “bạch bạch” đầy ám muội. Cô cảm thấy mình như một con thuyền nhỏ chòng chành giữa cơn bão biển, bị những con sóng dữ dội của Hoắc Đông Thần nhấn chìm rồi lại nâng lên.
Hoắc Đông Thần hoàn toàn mất kiểm soát. Sự chặt chẽ, ấm nóng và ẩm ướt bên trong cô khiến hắn phát điên. Mỗi cú thúc vào đều mang lại khoái cảm tột độ mà hắn chưa từng nếm trải.
“Hân Nhi… Em tuyệt quá… Em sinh ra là để dành cho tôi!”
Hắn cúi xuống, vùi mặt vào hõm cổ đầy mồ hôi của cô, hít hà mùi hương quyến rũ, rồi lại di chuyển xuống đôi gò bồng đảo đang nảy lên theo từng nhịp chuyển động. Hắn há miệng ngậm lấy một bên, mút mạnh như đứa trẻ thèm sữa, tay kia không ngừng xoa nắn, tạo hình.
“Ưm… Đừng cắn… Aaa…” Phỉ Y Hân ưỡn người lên, móng tay cào dọc sống lưng hắn, để lại những vệt xước đỏ dài.
“Nói đi, em có sướng không? Tôi làm em có sướng không?” Hoắc Đông Thần vừa luật động mạnh mẽ, vừa thì thầm vào tai cô những lời lẽ hư hỏng.
Phỉ Y Hân xấu hổ muốn chết, nhưng cơ thể lại phản bội lý trí. Cảm giác tê dại lan tỏa từ nơi giao hợp đến tận đỉnh đầu.
“Sướng… ưm… rất sướng… Hoắc Đông Thần…”
Câu trả lời thành thật của cô khiến hắn càng thêm hưng phấn. Hắn nâng hông cô lên cao, thay đổi tư thế để tiến vào sâu hơn nữa, chạm đến điểm g-spot nhạy cảm nhất trong cơ thể cô.
“Aaaaa!!!” Phỉ Y Hân hét lên thất thanh, cả người co rút lại. Một dòng nước ấm nóng từ bên trong trào ra, tưới ướt cả cự long của hắn. Cô lên đỉnh!
Cảm nhận được sự co thắt mãnh liệt từ vách thịt mềm mại đang siết chặt lấy mình, Hoắc Đông Thần cũng gầm lên một tiếng thỏa mãn. Hắn thúc mạnh thêm vài chục cái liên hồi, rồi ghim sâu vào tận cùng cơ thể cô, phóng thích toàn bộ tinh hoa nóng hổi của mình vào trong.
Cả hai ôm chặt lấy nhau, thở dốc. Mồ hôi ướt đẫm hòa quyện vào nhau. Hoắc Đông Thần vẫn không chịu rút ra ngay, hắn nằm đè lên người cô, tận hưởng dư vị ngọt ngào của cuộc hoan ái.
Phỉ Y Hân mệt lả đi, ý thức dần trôi tuột. Trong cơn mơ màng, cô vẫn cảm nhận được bàn tay to lớn của hắn đang vuốt ve lưng mình, và một nụ hôn nhẹ nhàng đặt lên trán cô.
“Ngủ ngon, bảo bối của anh.”
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận