Chương 27

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 27

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Chu Hạ vừa thở phào, tưởng sóng yên biển lặng.

Nhưng, bước ngoặt xảy ra vào đúng ngày kỷ niệm ngày cưới của Chu Hân và Trình Thăng Minh.

Hôm đó, lần đầu tiên Trình Cảnh chủ động làm lành với cô.

“Lúc trước là anh không đúng, anh xin lỗi. Uống cạn ly này, chúng ta xóa bỏ hết nhé?”

Chu Hạ đương nhiên đồng ý. Cô dùng nước trái cây thay rượu. “Được. Xóa hết.”

Mãi sau này cô mới hiểu, mình đã suy nghĩ quá đơn giản.

“Dì ơi, dì có thấy sạc dự phòng của con đâu không?”

“Ở phòng khách đó!”

“Con không thấy.”

“Hay là Hạ Hạ cầm rồi nhỉ?”

“Hạ Hạ về rồi?”

“Về từ đêm qua.”

Cuộc đối thoại loáng thoáng bên ngoài khiến đầu Chu Hạ tê rần. Cô bực bội vùi mặt vào gối.

Thật sự, cô không muốn nghe thấy giọng nói của kẻ đó một chút nào.

Đang nghĩ vậy, cửa phòng bị gõ.

“Hạ… Chu Hạ, em có thấy sạc của tôi không?”

Chu Hạ liếc cái sạc đang cắm trên tường, giật phắt ra.

Cô kéo cửa. Ánh mắt còn không thèm bố thí cho Trình Cảnh, cô ném thẳng dây sạc vào ngực anh ta.

“Cầm nhầm.”

Trình Cảnh còn chưa kịp phản ứng, cánh cửa đã đóng sầm lại trước mặt.

Anh ta: “…”

Cô vẫn chán ghét anh ta đến thế.

*

Dù chán ghét, cơm vẫn phải ăn.

“Dượng ạ.” Chu Hạ chào Trình Thăng Minh.

“Ừ ừ, Hạ Hạ mau rửa tay rồi ăn cơm.”

Cô không thấy Trình Cảnh, nghĩ chắc anh ta còn trong phòng, liền đi thẳng vào bếp. Lúc đi ra, đã thấy anh ta ngồi ngay ngắn ở bàn ăn, ngay đối diện cô.

Chu Hạ cố nén cảm giác khó chịu, ngồi xuống cạnh Chu Hân. “Mẹ làm món sườn xào chua ngọt. Lâu lắm con chưa được ăn.”

“Vậy ăn nhiều vào.”

Bữa ăn sẽ rất yên bình, nếu như Chu Hạ không ngẩng đầu.

Và nếu như…

Đột nhiên, dưới gầm bàn, mu bàn chân cô cảm nhận được một thứ gì đó đang cọ cọ.

Chu Hạ cứng đờ.

Cô siết chặt nắm đấm, đồng thời rút chân lại. Đôi đũa bị đặt mạnh xuống bàn, kêu một tiếng “cạch” khô khốc. Hai tai cô nóng bừng vì giận.

“Con ăn no rồi.”

“Mới ăn được mấy miếng?” Trình Cảnh lên tiếng, giọng điệu như quan tâm.

Chu Hân cũng hùa theo: “Đúng đó, ăn thêm đi con.”

Mặt Chu Hạ lạnh như băng. “Con giảm béo.”

“Con gầy như que củi rồi còn giảm! Ăn thêm!” Chu Hân gắp một miếng sườn lớn vào bát cô.

Trình Cảnh nhếch mép cười, một nụ cười ngứa đòn.

Chu Hạ nhìn miếng sườn trong bát, rồi bỗng nhiên ngẩng đầu, nở một nụ cười rực rỡ. Nụ cười đó khiến Trình Cảnh thoáng giật mình.

Cô cất giọng, rõ ràng, rành rọt: “Con quên chưa thông báo với cả nhà. Con có bạn trai rồi.”

Mặt Trình Cảnh, trong nháy mắt, đen như đít nồi.

Bình luận (0)

Để lại bình luận