Chương 27

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 27

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Tô Tình nghe xong có chút buồn cười, “Chị biết.”

Vân Tú là thật sự đơn thuần thiện lương, đối mặt với Tô Tình— người đã cướp đi vị hôn phu của mình,cô không hề nói ra ác ngôn, không có nguyền rủa và chửi rủa, chỉ mong cô không phụ anh,đối với anh thật tốt.

Tô Tình không nhịn được đi đến trước mặt Vân Tú hỏi, “Không hận chị sao?”

Vân Tú nước mắt lưng tròng,cô lắc đầu, nước mắt rơi xuống, “Thật ra nguyên nhân là do em,anh hai không thích em,anh ấy có thể thích bất kỳ ai nhưng cố tình lại không phải em.”

Tô Tình sờ đầu cô:“Nếu không có chị,hai người đã có thể kết hôn sinh con,cuộc sống sẽ rất hạnh phúc.”

Vân Tú lắc đầu, “Nếu anh ấy là vì lời đính hôn từ nhỏ cùng em kết hôn,em sẽ không vui vẻ cũng không hạnh phúc.”

Vệ Tiểu Kiệt ở bên cạnh lấy ra khăn giấy cho Vân Tú lau nước mắt.

“Em rất hâm mộ chị,chị trông rất xinh đẹp và còn tự tin nữa.” Vân Tú hít hít cái mũi, “Mà em,em còn không dám nhìn chính diện anh hai.”

“Em hâm mộ chị?” Khóe môi Tô Tình giật giật cười nhẹ.

Cô mới là người phải hâm mộ mới đúng.

Cô hâm mộ dáng vẻ Vân Tú đơn thuần thiện lương, hâm mộ cô có một trái tim trong suốt sạch sẽ.

Không giống cô, bị vấy bẩn bởi ham muốn trần tục,bên trong là một mảnh thối nát.

Điện thoại lại lần nữa vang lên.

Là phòng an ninh gọi tới, “Tô tiểu thư,mẹ cô vừa tới đây, hiện tại đã lên rồi.”

Tô Tình cúp điện thoại, hướng Vân Tú cùng Vệ Tiểu Kiệt nói, “Đi vào phòng khách rồi ở đó,đừng nói chuyện, chờ chị mở cửa, các em lại đi ra.”

Vân Tú cùng Vệ Tiểu Kiệt bị biểu tình nghiêm túc của cô làm cho sững sờ, lập tức ngoan ngoãn đi vào phòng khách.

Tô Tình đi dọn dẹp phòng khách cùng bàn ăn, chờ chuông cửa vang lên, lúc này mới đi mở cửa.

Tiền Tuệ Ương mặc sườn xám, trên tay mang chiếc vòng ngọc trăm vạn, đó là dùng tiền Tô Tình để mua.

Còn chưa vào cửa liền hỏi, “Nghe nói ngươi bị vứt bỏ?”

“Nghe ai nói?” Tô Tình không để ý lắm hỏi.

Cái giới này không có bí mật, từ khi Tô Tình bị ném ở trại nuôi ngựa,cô liền biết, toàn bộ mọi người đều sẽ biết cô bị kim chủ vứt bỏ.

“Không cần quan tâm ai nói,ta hỏi ngươi có phải thật hay không?” Sắc mặt Tiền Tuệ Ương trông rất khó coi.

“Đúng vậy.” Tô Tình thản nhiên vào phòng bếp đùa nghịch ấm trà.

“Hắn không đưa ngươi phí chia tay?” Tiền Tuệ Ương hỏi.

“Cho.” Tô Tình đem lá trà bỏ vào trong ly,gạn nước,rót ra,sau đó lại rót vào một cái ly khác.

Tiền Tuệ Ương không muốn tỏ ra háo hức, lại bị bộ dáng không chút hoang mang của Tô Tình làm cho nổi giận, “Hắn rốt cuộc cho nhiều hay ít? Ngươi không nghĩ tới cuộc sống sau này hay sao?!”

“Không biết, không thấy nhiều hay ít,ước chừng khoảng hai trăm vạn.” Tô Tình đem chén trà đặt ở trên bàn, thực nhẹ mà cười một tiếng, “Tôi cảm thấy hai trăm vạn là đủ rồi.”

Tiền Tuệ Ương sắc mặt bỗng dưng dữ tợn, “Đem thẻ cho ta!”

Tô Tình không nhúc nhích,cô ngồi trên sô pha, từ trên bàn lấy ra hộp thuốc,lấy một điếu, bật lửa hút một ngụm, “Đem thẻ cho bà, sau đó thì sao?”

Tiền Tuệ Ương móc ra một xấp tư liệu, “Đây là tài liệu của một số con nhà giàu mà ta soạn tối hôm qua, ngươi nhìn kỹ xem những địa phương mà bọn họ xuất hiện gần đây, còn có sở thích của bọn họ, ngươi có thể nhờ chúng, buổi tối thay quần áo liền đi.”

“Còn có, thẻ kia đưa cho ta, ta giúp con bảo quản.”

Tô Tình đem khói thuốc từ từ nhả ra,“Người phụ nữ mà ông chủ Kim ngủ qua,bà cho rằng ai dám chạm vào?”

“Cái đó ta đều tra qua, không phải người trong vòng, cùng Kim Dự Phụng không có quan hệ.” Tiền Tuệ Ương nói.

Tô Tình đem thuốc lá nghiền ở gạt tàn thuốc, thở ra một hơi sương khói, “Mẹ, tôi sợ ngươi giỏ tre múc nước*,ông chủ Kim không thích người tham tiền,tôi từ trên người hắn vớt không ít,thẻ kia có thể cho mẹ, nhưng là…”

Bình luận (0)

Để lại bình luận