Chương 27

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 27

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Sau này đừng suy nghĩ những chuyện đó nữa. Ta vốn dĩ là của con, nên con không cần cướp khỏi tay ai hết, hiểu không?”
“Dạ.” Vân Lạc ngoan ngoãn đáp. Cậu chỉ tình cờ nói ra lý do này mà thôi, cho nên Vân Khải nói gì cũng được, bọn họ không cần thiết phải bàn luận nhiều về vấn đề này.
Vân Khải hoàn toàn không biết suy nghĩ thật sự của Vân Lạc, còn tưởng con trai ngây thơ đã khắc ghi lời nói của hắn vào trong lòng. Hắn lại hôn lên cái miệng nhỏ nhắn của cậu, rồi bế cậu đi đến thùng tắm phía sau.
Kể từ đó…
Những ngày tiếp theo Vân Khải vẫn giữ Vân Lạc ở lại cung điện, hai người ngày nào quấn quýt lấy nhau, mỗi ngày bọn họ sẽ luân phiên dùng hình người và hình thú để đụ hoa huyệt và hậu huyệt. Kết quả là giường, sàn, bàn, cột, bệ cửa sổ, bậc thềm và khắp nơi trong cung điện đều dính đầy tinh dịch và nước dâm do bọn họ để lại.
Dương vật dưới háng của Vân Khải đã mở rộng tối đa hoa huyệt non mềm và hậu huyệt, thậm chí thịt mềm bên trong hậu huyệt còn bị kéo ra ngoài và nhất thời không thể trở về trạng thái ban đầu.
Vì vậy, cậu chỉ có thể khập khiễng bước đi.
Đến khi Vân Lạc có thể thoát khỏi những trận ân ái điên cuồng của Vân Khải để bước ra khỏi cung điện thì đã là chuyện của mười ngày sau. Nói cách khác, Bạch Lang Vương Vân Khải đã giam cầm Vân Lạc trong cung điện và đụ cậu suốt mười ngày!
Vân Khải ở trong cung điện hăng say đụ hoa huyệt và hậu huyệt của cậu suốt mười ngày, đến mức không bước chân ra khỏi cung điện. Tiếng gầm và tiếng thở hổn hển không ngừng vang lên, còn có tiếng rên rỉ dâm đãng, “Dương vật bự quá… Sướng quá… Đủ rồi… Đừng đụ nữa… Hoa huyệt nhỏ sắp bị dương vật của phụ thân chơi hư mất…”
Những tiếng kêu dâm đãng như vậy đã vang lên cả ngày lẫn đêm suốt mười ngày qua, dù là một kẻ ngốc cũng sẽ biết Bạch Lang Vương coi trọng và cưng chiều đứa con trai nhỏ của mình đến nhường nào.
Đến nỗi khi Vân Lạc một mình bước ra khỏi cung điện, những thú nhân khác đã nhìn cậu bằng một ánh mắt khác hẳn, họ không còn khinh thường và chế giễu cậu như trước nữa mà lại rất thận trọng và tâng bốc cậu.
Cảm nhận được ánh mắt của những thú nhân này, Vân Lạc nhẹ nhàng nắm chặt tay mình.
Mục đích của Vân Khải đã đạt được, hắn liên tục đụ cậu trong cung điện mười ngày ngày đêm không chỉ để cho người trong bộ tộc biết cậu đã là người của hắn, mà còn muốn nói cho những người ca ca kia biết rằng cậu thuộc về một mình hắn.
Đây là một lời tuyên bố sở hữu ngạo nghễ, cũng là một lời răn đe mạnh mẽ.
Mặt khác, cậu cũng không quan tâm đến những người ca ca khác sẽ nghĩ gì và hành động gì khi đối mặt với lời tuyên bố và răn đe của Vân Khải, cậu chỉ lo lắng không biết nhị ca khờ khạo của mình sẽ suy nghĩ thế nào.
Đã mười ngày rồi, hôm đó cậu lại rời đi như vậy, thật không biết nhị ca sống như thế nào trong mười ngày này. Nhị ca có nhớ cậu không? Giờ nhị ca đang ở đâu?
Ngay khi Vân Lạc đang nghĩ vậy, một con báo đen to lớn và lực lưỡng đột nhiên lao ra từ trong góc của cung điện và đi đến chỗ cậu. Ngay sau khi con báo đen xuất hiện đã khuỵu thân hình xuống trước mặt cậu.
“Lên đi Lạc Lạc.” Giọng nói của báo đen khô khốc và khàn, như thể đã không ăn hay uống nước trong một thời gian dài.
Vân Lạc không nói gì mà cậu chỉ lo bò lên. Sau khi xác nhận rằng cậu đã ôm xong, con báo đen mới đưa cậu rời đi.
***
Trong cung điện, Vân Khải nhìn theo bóng dáng của báo đen và Vân Lạc rời đi, đôi mắt xanh biếc của hắn loáng thoáng xuất hiện tia sáng sắc lạnh.
“Quan sát kỹ bọn họ và báo lại tất cả hàng động hàng ngày của họ.”
“Dạ, Vương.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận