Chương 27

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 27

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Mỗi lần cô phạm lỗi như vậy, Trình Cẩn cùng Lạc Nhạn đều vô cùng tức giận, nếu còn không quỳ xuống nhận lỗi, hôm nay cô không bước chân ra khỏi căn nhà này được mất.

“Tiểu Dĩnh hư thật đấy!” Ngược lại ngoài dự kiến của cô Lạc Nhạn không có tức giận, còn ôm cô lên từ mặt đất đặt lên trên ghế. “Làm rớt toàn bộ rồi, vậy dùng sữa của Tiểu Dĩnh pha cafe cho ca ca có được không?”

Lục Dĩnh cắn môi, nén lấy cảm giác ngượng ngùng vén lên áo cùng áo ngực: “Vâng ạ.”

Sáng sớm, sữa còn thật căng đầy. Lục Dĩnh đưa hay tay đón lấy li cafe, sau đó cẩn thận cầm nó chắc chắn, mới đưa lên ngực hứng lấy dòng sữa. Có điều dù sao cũng là cơ thể thiếu dinh dưỡng, mới chỉ đầy một cốc, Lục Dĩnh dùng sức thế nào cũng không thể vắt ra được tiếp.

“Cẩn ca ca, Tiểu Dĩnh hết sữa rồi…” Nói rồi đưa con mắt to tròn đáng yêu lên nhìn Trình Cẩn, chỉ hi vọng hắn nói không cần đến sữa của cô. Dù sao Trình Cẩn xưa giờ hắn ghét nhất là cafe sữa.

“Tiểu Dĩnh không thể không công bằng như vậy.” Trình Cẩn đẩy ly cafe về phía Lục Dĩnh, để cô có thể thuận tiện với lấy. ” Chả lẽ Tiểu Dĩnh yêu Nhạn hơn Cẩn ca ca”

Lục Dĩnh liều mạng lắc đầu: “Không phải như vậy đâu… nhưng àm Tiểu dĩnh thật sự không còn sữa….”

Nói rồi sợ hắn không tin, còn đưa tay không không ngừng vừa nắn vừa véo, cố hết sức cũng không thể đem sữa rỉ ra ngoài. Lục Dĩnh khẩn trương tới muốn khóc.

“Vậy để Cẩn ca ca giúp Tiểu Dĩnh.” Trình Cẩn cười nói, sau đó cầm điều khiển khởi động trứng rung trong cơ thể cô.

Hoa huyệt hàm chứa nó vốn bị cọ đến mẫn cảm, vừa bật lên liền trực tiếp đưa Lục Dĩnh lên đỉnh. Sữa cũng từ ngực chảy ra không ít.

Lục Dĩnh đưa đôi tay run rẩy vì bị kích thích, cầm lấy ly cafe, cẩn thận hứng vào. Đến khi có thể hứng đầy, Trình Cẩn vẫn không có ý định tắt cái thứ kia đi.

Bọn họ ăn xong, Lục Dĩnh sớm đã bị thứ đó làm cho lên đỉnh tới hai lần. Cả người mềm oặt run rẩy dựa vào thành ghế, chân váy xinh đẹp cũng bị thấm ướt một khoảng.

Lục Dĩnh lần nữa bị bọn họ lăn lộn một hồi lâu, vốn là dậy từ sáng sớm song tới 9 giờ mới bắt đầu lên xe ra biển. Lục Dĩnh có chút phụng phịu ngồi trong lòng Trình Cẩn.

“Tiểu Dĩnh giận dỗi rồi.” Trình Cẩn cắn lên chiếc má phúng phính, để lại trên đó dấu răng nhàn nhạt. “Có phải ca ca chưa làm Tiểu Dĩnh thoả mãn không?”

Lục Dĩnh không hiểu sao hắn luôn thích làm như vậy. Giống như một con sói đánh dấu chủ quyền, mỗi lần như vậy đều liếm đến ướt má cô.

“Đừng trêu đùa vậy mà.” Lục Dĩnh đưa đôi tay nhỏ bên che mặt. Cô thật sự không quen nổi hắn trêu đùa.

Biệt thự cách biển không xa, lái xe 10 phút liền đã tới. Lục Dĩnh chính là lần đầu được thấy một nơi dài vô tận như vậy.

“Tiểu Dĩnh ở đây đợi, không được ra khỏi xe đấy.” Lạc Nhạn dường như phát hiện gì đó, nói nhỏ với Trình Cẩn. Vẻ mặt bọn hắn có vẻ rất nghiêm trọng. “Lát nữa sẽ có tài xế tới đây đưa em về.”

Dặn dò một tiếng rồi lên một chiếc xe khác rời đi.

“Dạ.” Lục Dĩnh không hiểu chuyện gì, chỉ có thể ngơ ngác gật đầu.

Trong xe không bật điều hoà, cửa sổ xe mở ra nhưng không đủ đón gió, Lục Dĩnh ngồi thật lâu đến khi cơ thể bị hun đến nóng bừng cũng chưa có ai đến đưa cô đi. Cái nóng khiến cơ thể Lục Dĩnh mất nước nghiêm trọng, dần dần lịm đi.

Cốc, cốc, cốc.

Chợt cô nghe thấy có tiếng người ở bên ngoài gõ vào kính xe, gắng gượng ngẩng đầu lên liền nhìn thấy một cậu bé khoẻ mạnh chừng tuổi cô. Nước da ngăm rám nắng, mái tóc được cắt tém trông rất tinh nghịch.

“Mở cửa ra, mau lên!” Cậu bé vừa không ngừng gõ cửa vừa hét lớn.

Lục Dĩnh gắng gượng hết sức, đưa hai tay lên mở khoá xe, sau đó cửa xe nhanh chóng được mở ra đem theo luồng gió biển xông thẳng vào.

Cậu bé nhanh nhẹn mở chai nước bên hông, đút từng chút cho Lục Dĩnh.

Bình luận (0)

Để lại bình luận