Chương 27

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 27

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Cô gái nhỏ có thân hình tuy gầy nhưng được người trong nhà nuôi rất tốt, phát dục cũng không tệ. Lúc này cô cong eo khiến cho vạt váy ngủ trượt lên phía trước một xíu lộ ra đường mông cùng với cặp đùi trắng nõn.

Anh nhìn cô cảm thấy người mình có chút nóng.

Tìm một lúc, Đào Đào bĩu môi thất vọng, xoay người nhìn anh, “A Thác anh đến đây tìm phụ em đi.”

Giây tiếp theo, cô còn chưa kịp phản ứng gì một lồng ngực nóng nhảy đến, cô bị nhốt ở giữa anh và bàn học.

Thời Thác nhìn cô với đôi mắt đỏ tươi, trong ánh mắt mang theo dục vọng mãnh liệt, hơi thở nóng bỏng của anh phả vào mặt cô.

Bàn tay của anh chạm vào bắp đùi cô.

Người ở trong ngực khẽ run lên.

“A Thác…” Giọng nói cô có chút run rẩy.

Thời Thác thở hổn hển, khi cảm nhận được sự mềm mại ở bàn tay cổ họng như thắt lại.

Da thịt cô mềm mại như tơ lụa, chỉ cần chạm vào một chút thôi cũng đủ làm anh yêu thích không thể buông tay.

Ở trong phòng ngủ yên tĩnh, tiếng hít thở của hai người hoà quyện vào nhau.

Anh nhìn cô với đôi mắt sâu “Nhóc con.”

Đào Đào không hiểu gì, ngẩng đầu lên đối diện với đôi mắt màu nâu của anh.

“Dạ?”

Bàn tay Thời Thác di chuyển trên đùi cô vén làn váy cô lên, giọng nói kiềm chế mang theo sự thương lượng, “Cởi nhé?”

Đào Đào khẩn trương nắm chặt tay lại.

Cô gái nhỏ cúi đầu nhắm chặt mắt, hàng lông mi dài như chiếc quạt, trước mắt cô là một mảnh tối.

“Dạ.” Câu trả lời nhỏ đến mức không thể nghe thấy rõ.

Thời Thác thở hổn hển, dùng hai tay vén váy ngủ cô lên đem cả bộ váy cởi ra.

Lúc này, ánh đèn vàng nhạt từ trên đỉnh đầu chiếu xuống khiến cả người cô như trong suốt.

Trên làn da trắng nõn của cô trừ bỏ nhũ hoa, cái bớt màu hồng đào cùng mấy dấu hôn mà giữa trưa anh để lại ra thì trên người cô không có vết sẹo nào cả. Cả người trắng như sữa, đường cong lộ ra rõ rệt, cả người cô dựa vào bàn học với gương mặt đỏ bừng, tóc đen dính ở trên mặt, nhìn vào trông rất quyến rũ.

Toàn thân trên dưới của cô chỉ còn lại có một cái quần lót màu hồng phấn che nơi riêng tư.

Thời Thác giơ tay vuốt ve da thịt cô, lúc này anh cảm thấy mình mất hết lý trí rồi, hiện giờ dục vọng đã thống trị cả con người anh.

Bàn tay di chuyển đến hai khối thịt trước ngực cô, anh dùng lực xoa bộ ngực trắng nõn đang đập vào mắt.

Ban ngày cô chỉ cởi cúc áo đồng phục để cho anh sờ soạng mấy cái, và “ăn” một lát. Nhưng lúc này cả người cô trần trụi, sự quyến rũ càng mãnh liệt hơn.

Trong lòng bàn tay là hai viên thịt mềm mại, dục vọng của Thời Thác như sắp bùng nổ rồi.

Đào Đào bị anh sờ, cơ thể không ngừng run rẩy. Cô có cảm giác phía dưới của mình càng ngày càng ướt, hô hấp cũng gấp gáp hơn.

“A Thác, thật khó chịu…”

Thời Thác “Ừ” một tiếng, anh đem bàn tay ở trước ngực dời đi ôm lấy người trong ngực cúi đầu hôn xuống.

Đôi môi của cô giống như thuốc phiện, chỉ cắn một cái thôi là đã nghiện rồi. Anh không thể ngừng hôn cô được, anh như muốn nuốt cô vào bụng.

Hôn xong, Đào Đào bị anh bế lên ngồi trên bàn học.

Đôi chân cô câu vào eo anh, đôi tay cũng choàng lên cổ anh.

Rõ ràng là anh nói đi lên chỉ bài…

“Ưm ——”

Hai người hôn đến không thể tách nhau ra, môi lưỡi không ngừng trao đổi, nước bọt theo khoé miệng Đào Đào khóe chảy xuống, phát ra tiếng nước “tấm tắc”.

Tay Thời Thác đặt ở trên lưng, bàn tay to di chuyển nhẹ nhàng vuốt ve cô.

Qua một hồi lâu, nụ hôn của anh từ trên môi cô di chuyển đi xuống, nụ hôn dịu dàng rơi lên cái cổ cô.

Đào Đào cuối cùng cũng thở được, đôi mắt đã ướt dầm dề mang theo tầng nước như sương mù.

Cô đưa tay luồn vào mái tóc đen của anh ngửa đầu nhìn chằm chằm vào ngọn đèn trên trần nhà, cô có cảm giác ý thức của mình đã bị anh cướp mất sạch cả.

Giây tiếp theo, cổ truyền đến một trận đau đớn.

“A, đau…”

Lúc này Thời Thác sửng sốt ngẩng đầu nhìn, đôi môi anh bây giờ trông rất diễm lệ.

“Xin lỗi, anh chỉ cắn một cái.”

Đào Đào hít hít cái mũi như oán trách anh, “Có, có dấu không ạ?”

Thời Thác giơ tay sờ sờ cái dấu hôn hơi đỏ kia, “Ở chỗ này, giống như có một cái dấu.”

Nó gần xương quai xanh.

Cô nheo mắt lại, giọng nói có chút ngắt quãng, “A, A Thác, về sau đừng cắn cổ em, sẽ, sẽ bị người ta thấy.”

Tuy tất cả là do cô tự nguyện, nhưng cô không muốn mọi người biết cô đang yêu sớm.

Chàng trai nhẹ giọng “Ừ” rồi thò lại gần cái dấu hôn kia.

Đào Đào ngồi ở trên bàn đã được một lúc lâu, lại bị anh hôn trêu đùa cô cảm thấy quần lót đã bị ướt một mảnh đến mức không thể mặc được nữa.

Bình luận (0)

Để lại bình luận