Chương 27

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 27

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Thu nhi, cậu làm sao vậy?”

“Tớ sơ ý đá trúng chân bàn, Phi Phi, trước không thể nói với cậu nữa, tớ còn có việc.” Không đợi Nam Cung Phi Phi phản ứng, nàng vội vàng cúp máy.

“Ha ha ···” Phượng Dạ Diễm cười nhẹ, đem điện thoại di động bỏ qua, hai tay nhẹ nhàng nhu da thịt trắng nõn của nàng,“Ta như thế nào không biết Thu nhi của ta vội vã như vậy ?” Đại chưởng lướt xuống dưới, thăm dò vào giữa đùi nàng, hai ngón tay vi mở hoa huyệt nàng.

“Ô ···· đừng···”

Nàng nắm chặt phía sau lưng Phượng Dạ Hoàng, cái đầu nhỏ thật sâu chôn ở trong lòng ngực hắn, miệng vết thương phía sau vỡ ra mang đến đau đớn không thể chịu đựng được.

Mật dịch trắng đục nơi tiểu huyệt ồ ồ chảy ra, theo đùi uốn lượn xuống dưới, Phượng Dạ Diễm thâm thúy mắt phượng ảm lại.“Tôi cùng Hoàng muốn đi Italy một tuần, ngoan ngoãn để cho tôi hảo hảo yêu em lần cuối.”

“Van cầu anh ··· đừng ···· đau quá mệt mỏi quá ·····” Nàng trầm thấp cầu khẩn.

“Diễm, đừng đùa.” Phượng Dạ Hoàng lạnh lùng mở miệng, chặn ngang ôm lấy Tô Mộ Thu,“Tôi mang em đi tắm.”

“Không cần, tôi tự mình đi.” Tô Mộ Thu giãy dụa muốn xuống đất.

“Em có khí lực sao?” Hắn lạnh lùng dò xét nàng,“Em an tâm, tôi sẽ không đụng vào em.”

Tô Mộ Thu yên lặng mặc hắn ôm đi vào phòng tắm, Phượng Dạ Diễm tà mị cười, chậm rãi cất bước đi theo.

Kết quả, Tô Mộ Thu tại phòng tắm hoặc nằm hoặc quỵ hoặc đứng bị hai người ham muốn không ngừng thẳng đến không chịu nổi mà hôn mê.

Thực tế lần nữa chứng minh, lời nói của nam nhân tuyệt đối không thể tin tưởng, nhất là Phượng Dạ Hoàng cùng Phượng Dạ Diễm.

Thánh Tư học viện cuối tuần rất yên tĩnh, bốn phía không thấy được vài cái đệ tử, liền công viên nơi các đôi tình nhân thường tụ tập cũng có vẻ quạnh quẽ, phỏng chừng những học sinh kia không phải ra bên ngoài chơi đùa, chính là ở tại ký túc xá .

Tô Mộ Thu ung dung đi trên đường, hưởng thụ cảm giác thoải mái khó có được.

Nàng suy đoán Karina Lôi Tư kia bị đuổi học có thể là bởi vì nàng, Thánh Tư học viện chỉ có phượng Dạ Hoàng có quyền lợi không cần thảo luận với ban giám đốc mà có thể tự quyết định cho bất luận học viên nào nghỉ học, tuy nhiên không biết hắn làm sao có thể biết rõ sự kiện kia, nhưng là thật sự trùng hợp, hôm trước các nàng vừa đi tìm nàng, hôm sau liền bị đuổi.

Nàng không cách nào ko có cảm giác rung động, đối với một cái đồ chơi hắn còn có thể làm như vậy, rất khó tưởng tượng nếu như sau này hắn gặp được người hắn yêu thật lòng thì hắn sẽ như thế nào đối với nàng?

Trong học viện, tin đồn về nàng đã ngừng lại, mọi người cũng không lại đối với nàng tiến hành công kích, đoán chừng là do Phượng Dạ Hoàng cùng Phượng Dạ Diễm áp bách, nhưng là ánh mắt hèn mọn khinh thường của bọn họ vẫn là theo sát nàng, từ một cái bị mọi người xem như ko tồn tại đột nhiên biến thành vạn chúng chú mục nàng thật sự khó có thể thích ứng.

Một chiếc xe chậm rãi đi theo Tô Mộ Thu, nhưng là nàng không có để ý tới, thẳng đến cửa sổ xe chậm rãi quay xuống, lộ ra gương mặt xinh đẹp.

“Thu nhi, em muốn đi đâu?”

Kỳ Diệp Vân trên mặt tràn đầy tiếu dung.

“Kỳ học trưởng.” Nàng lễ phép gọi một tiếng, dưới chân bước chân không ngừng,“Nhàn rỗi không có việc gì, nên đi dạo đi một chút.”

“Lên xe, Vân ca ca mang em đi chơi.”

“Cám ơn học trưởng hảo ý, em không nghĩ đi ra ngoài.”

“Như vậy sao được ?” Hắn kêu to,“Thời tiết tốt như vậy nên ra bên ngoài chơi đùa a!”

“Thật sự không cần, em còn có việc, muốn đi một chỗ.”

“Xa ko? Vân ca ca tiễn em một đoạn đường a!”

Nàng cố nén xúc động,“Thật sự rất cám ơn học trưởng, không xa, em đi bộ là được.”

Xe hơi dừng lại, Kỳ Diệp Vân đi xuống xe hơi, lôi kéo nàng đem nàng nhét vào trong xe,“Đi thôi đi thôi. Vân ca ca đưa em đi, mau mau làm xong việc, lại mang em đi chơi.”

Bị nhét vào trong xe, Tô Mộ Thu một hơi ngăn ở trong lồng ngực, muốn nổi giận rồi lại cảm thấy không thích hợp.

“Thu nhi, em có khỏe không!?”

“Ân? Sở học trưởng?” Nàng ngẩng đầu quái lạ nhìn xem đối diện cười đến tao nhã tuấn lãng nam tử. Nàng đối người ôn hòa giống như đại ca trong nhà này có cảm giác thân thiết.

“Thu nhi, em thật không công bằng, đối với ta sẽ không cười.” Đi theo ngồi vào trong xe Kỳ Diệp Vân vẻ mặt hờn dỗi.

“Em ····” Nàng không biết như thế nào đáp lại.

Sở Ngự dùng khuỷu tay hung hăng đẩy Kỳ Diệp Vân, hung ác trừng hắn liếc, không để ý hắn buồn bã kêu to, lại đối mặt Tô Mộ Thu lộ vẻ mặt ôn hòa,“Thu nhi đừng để ý đến hắn, hắn người này thích nhất chính là hay nói giỡn, em muốn đi đến đâu?”

“Em ·····” Nàng do dự “Phượng gia.”

Ba tuần rồi nàng ko về, Phượng Dạ Hoàng cùng Phượng Dạ Diễm hứa hẹn qua sẽ không tại Phượng gia đụng nàng, nhưng là nàng không dám mạo hiểm, nàng không thể để cho mẹ biết rõ nàng là đồ chơi của hai người bọn họ. Lần này là bởi vì bọn họ đi Italy, cho nên nàng mới dám yên tâm trở lại Phượng gia.

Bình luận (0)

Để lại bình luận