Chương 27

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 27

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Lá Thư Dính Máu và Cơn Mưa Báo Hiệu
Lý Mẫn Hạo buông một tiếng chửi thề. Hắn bực bội rút cự vật (c*c) vẫn còn đang rỉ nước của mình ra khỏi cơ thể Bạch Nhu. Chị ta co rúm lại trên sofa, run rẩy kéo mớ quần áo rách rưới che thân, ánh mắt vừa sợ hãi vừa nhục nhã.
“Cút vào phòng tắm,” hắn ra lệnh. “Không một tiếng động.”
Bạch Nhu lồm cồm bò dậy, vơ vội mảnh quần lót rách, lảo đảo chạy vào phòng tắm, khóa trái cửa lại. Chị ta ngồi bệt xuống sàn gạch lạnh toát, ôm mặt khóc không thành tiếng.
Bên ngoài, Hạo thong thả kéo khóa quần, chỉnh lại quần áo, rồi ung dung ra mở cửa.
“Ba,” hắn cúi đầu, vẻ mặt ngoan ngoãn giả tạo.
Lý Tư bước vào, ánh mắt sắc lạnh của ông ta đảo quanh phòng. Ông ta ngửi thấy mùi gì đó. Mùi nước hoa phụ nữ, mùi mồ hôi, và mùi tanh nồng của tinh dịch.
“Mày lại chơi bời,” Lý Tư phán một câu, không phải câu hỏi.
“Chỉ là chút giải trí,” Hạo nhún vai.
Lý Tư không thèm chấp nhặt. Ông ta ngồi xuống ghế, ném một phong bì màu trắng lên bàn. Phong bì đã hơi nhàu nát, và góc dưới… dính một vệt máu đã khô lại, chuyển màu nâu sậm.
“Cái gì đây?” Hạo nhíu mày.
“Quà của mày đấy,” Lý Tư cười khẩy. “Thuộc hạ của tao tìm thấy nó trong đống đổ nát của chiếc xe chở thằng Trương Quốc Hòa và con nhỏ họ Đỗ.”
Tim Hạo giật thót. Hắn vội cầm lấy phong bì. Con dấu niêm phong đã bị mở. Bên trong, chỉ có một mẩu giấy viết tay vội vã, nét chữ phụ nữ, run rẩy và hoảng loạn.
Chỉ có một dòng duy nhất:
“Đừng để nhà họ Lý bắt được Trân Trân.”
Là của Liễu Hạnh Như.
Hạo nhìn chằm chằm vào dòng chữ.
“Xem ra,” Lý Tư nói, giọng đầy mỉa mai, “con nhỏ Hạnh Như đó cũng không ngu lắm. Nó biết mày sẽ giết nó, nên đã chuẩn bị đường lui.”
“Nó đưa cái này cho thằng Hòa?” Hạo hỏi, giọng đã lạnh đi.
“Đúng vậy. Đáng lẽ lá thư này phải được đưa đến tay Hoa Thiên Tuyết.” Lý Tư gõ ngón tay lên bàn. “Mày thấy không? Lũ ngu đó lúc nào cũng tin tưởng lẫn nhau. Chúng nó nghĩ con nhỏ Thiên Tuyết đó có thể bảo vệ được đứa bé.”
Lý Mẫn Hạo bỗng nhiên bật cười. Hắn cười to, cười sảng khoái.
“Ba lo lắng cái gì?” Hắn vò nát mẩu giấy. “Một lũ não phẳng. Một con đàn bà bụng mang dạ chửa, bị thằng Hạ Vũ giam lỏng, thì bảo vệ được ai? Bảo vệ bằng niềm tin à?”
Lý Tư gật gù. “Nói cũng phải. Nhưng không được chủ quan. Đứa bé đó… vẫn là cái gai trong mắt.”
“Con biết rồi. Sớm muộn gì con cũng sẽ lấy lại nó. Và cả cái mỏ vàng của con mẹ nó nữa.”
________________

Ngày hôm đó, biệt thự nhà họ Dương chìm trong một không khí ảm đạm.
Trời đổ mưa. Cơn mưa mùa hạ đến bất ngờ, xối xả và lạnh lẽo. Dương Hạ Vũ đã đi Úc được hai ngày để ký hợp đồng với cha hắn. Hắn nói sẽ đi ba ngày, nhưng công việc có vẻ không thuận lợi.
Hoa Thiên Tuyết đứng bên cửa sổ, nhìn những hạt mưa đập vào kính, lòng cô nặng trĩu. Lời hứa đi biển của hắn… tan theo cơn mưa này rồi.
Cô đã mang thai hơn bảy tháng. Cái thai ngày càng lớn, đè nặng lên cơ thể cô. Đêm nào cô cũng khó ngủ. Đã vậy, hắn lại không có ở nhà. Căn phòng rộng lớn trở nên lạnh lẽo lạ thường.
Cô chợt nhớ đến lời Simon nói. Mẹ của Hạ Vũ, bà Hạ Lan. Một người phụ nữ được yêu thương, bao bọc. Còn cô? Cô chỉ là một con búp bê tình dục, một cái máy đẻ. Dù hắn có dịu dàng hơn, thì bản chất vẫn không thay đổi.
Cô cũng thấy lạ. Dương Hạ Vũ rõ ràng là một kẻ lười biếng, chỉ biết ăn chơi trác táng. Vậy mà hắn vẫn tốt nghiệp, vẫn được ca tụng là tài giỏi. Đúng là quyền lực của đồng tiền, nó có thể biến một tên du côn thành thiên tài trong mắt người đời.
Tiếng chuông điện thoại bàn reo lên. Thiên Tuyết giật mình. Là hắn sao? Hắn biết cô ghét dùng điện thoại di động nên đã lắp điện thoại bàn trong phòng.
Cô vội vàng nhấc máy. “Alo?”
“Em đang làm gì đó?” Giọng Hạ Vũ vang lên, mệt mỏi rã rời. Có vẻ chuyến bay dài và công việc đã vắt kiệt sức lực của hắn.
“Em… đang xem mưa. Anh xong việc chưa?”
“Chưa. Chắc phải tối mai anh mới về được. Ở nhà có ngoan không? Ăn uống đầy đủ chứ?”
“Vâng…”
“Nhớ đấy,” hắn gằn giọng, dù mệt nhưng bản tính chiếm hữu vẫn không đổi. “Không được ra khỏi nhà nửa bước. Anh về mà biết em léng phéng ra ngoài…”
“Em biết rồi,” cô vội cắt lời. “Anh nghỉ ngơi đi.”
Cô cúp máy, lòng dâng lên một nỗi thất vọng mơ hồ. Hắn gọi, không phải vì nhớ cô. Hắn gọi, chỉ để kiểm tra con vật cưng của mình có còn trong lồng hay không.
Cô thở dài, quay lại bên cửa sổ. Cơn mưa vẫn chưa dứt.
Bỗng, cô nheo mắt.
Dưới cổng lớn, cách một khoảng sân rất xa, có một bóng người mặc áo mưa đen, đội mũ lưỡi trai sụp xuống, đang đứng nói chuyện với bác bảo vệ. Gã đó trông rất khả nghi.
Thiên Tuyết chăm chú quan sát. Cô thấy gã đàn ông đó đưa cho bác bảo vệ một gói hàng nhỏ, bọc giấy bóng đen. Rồi gã vội vã quay đi, hòa vào màn mưa.
Tim cô đập thình thịch.
Một lát sau, bác bảo vệ cầm gói hàng, đội ô đi về phía nhà chính. Gói hàng đó… là cho ai?
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận