Chương 27

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 27

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Chiếc ly trùng hợp đập vào đỉnh đầu của tên vệ sĩ, và thật sự dùng đầu mình chống đỡ khiến ly vỡ nát, chất lỏng chảy dọc xuống.

Hắn ôm mặt ngây ra vài giây, đột nhiên ngẩng đầu nhìn, một cái ly khác từ trên trời rơi xuống, vệ sĩ đuổi theo từ phía sau chạy đến cũng bị nện trúng.

Lão Ngũ đứng thẳng người chỉnh lại áo khoác chỉnh tề, nói như đúng rồi: “Tôi cũng trượt tay.”

Đột nhiên phía sau không còn tiếng động, càng làm Khương Hân sợ dữ hơn, cho rằng sẽ chặn đường ở phía trước.

Cô vội vàng cởi giày cao gót, cầm trên tay, bàn chân trần chạy vụt lên trước.

Càng ngày càng không thích hợp, cô vừa chạy vừa ngoái đầu lại nhìn, ngạc nhiên khi thấy không có ai ở đằng sau!

Người đâu? Tên bảo tiêu kia ăn phân à?

‘ Cốp! ‘

Đột nhiên, đầu cô va phải một thứ gì đó cứng ngắc, cô đột nhiên không kịp đề phòng ngừa lui về phía sau hai bước, suýt nữa ngã nhào xuống, kết quả một giây sau bị một bàn tay to ôm lấy gáy, áp sát vào lồng ngực cứng rắn kia. Cô ngẩng đầu trợn to hai mắt giật mình.

Phó Hựu cười không có ý tốt, cụp mi xuống.

“Cô Khương, có một thì sẽ có hai, đây là lần thứ hai em nhào vào lòng tôi rồi, xem ra thân thân thể của em vẫn rất thích tôi đấy.”

Đờ mờ, cái tên này ——

“Cút đi!” Cô hốt hoảng ném thẳng đôi giày cao gót vào mặt anh.

Hiển nhiên không nghĩ tới cô lại dùng chiêu này, theo bản năng lấy tay che mặt, kết quả lại để cô lợi dụng sơ hở, ngay cả giày đều vứt bỏ, giẫm lên cỏ chạy tới cửa sau.

“Chậc!” Anh không kiên nhẫn nhíu mi, nhất định phải trừng trị con mèo hoang này thật tốt mới được!

Khương Hân chạy ra khỏi biệt thự, nhìn thấy chiếc taxi, không nói hai lời chui vào.

“Nhanh lên bác tài, lái đi! Nhanh lên, đừng rề rà nữa, đạp ga nhanh lên!”

Ông ta bị một loạt động tác cùng tiếng thúc giục dọa sợ tới mức mất hồn, vội vàng khởi động xe.

Lúc này Khương Hân mới nhận ra mình đang căng thẳng đến độ đôi tay run rẩy, cuống quít lấy điện thoại trong túi ra

Cô run đến độ không thể nhập nổi mật mã, nôn nóng ấn vân tay mở ra, lướt tới số di động của em trai cô.

“Két ——”

Xe phanh gấp, người ngồi ghế sau không thắt dây an toàn lao thẳng về phía trước.

“Mẹ kiếp!”

Đầu đập mạnh vào ghế ngồi phía trước, cô đau đớn ôm lấy đầu, “Anh thi trượt bằng lái xe à!”

“Không… Không phải không phải, phía trước, phía trước có xe bọc thép hạng nặng!”

Cô trừng lớn đôi mắt hạnh, ánh sáng chói lọi rọi vào trong đồng tử, chiếc xe bên ngoài không biết cao to hơn chiếc taxi này bao nhiêu lần, một cái bánh thôi cũng có thể nghiền nát bọn họ dưới thân, vật thể khổng lồ trông thật đáng sợ.

Khương Hân biết sắp xong đời rồi, cô vội vàng bấm vào số điện thoại của Khương Nghị, nhưng mãi không gọi được.

Đột nhiên nhớ tới.

Di động của em ấy bị người ra trộm mất!

Chó chết thật.

Từ trên xe bọc thép xuống, ánh đèn xe chiếu lên tấm lưng người đàn ông, bước từng bước về phía này, áo gió màu đen khoác hờ lên người, hai tay đút túi tư thái tiêu sái, nhưng đối với cô, giống như ma quỷ đi ra từ địa ngục.

Cô cắn răng đưa túi xách của mình cho tài xế.

“Đưa cái túi này tòa nhà số 3 tiểu khu Khang Lạc! Đối phương sẽ cho ông một khoản thù lao kếch xù, ông muốn bao nhiêu cũng được, nếu dám không đưa tới… Ông, mẹ ông mua đồ giá cả cắt cổ, đời này ông tuyệt đối đoạn tử tuyệt tôn!”

Cửa phía sau đột nhiên bị kéo mở, tay cô bị túm lấy kéo ra, suýt chút nữa muốn tháo cả khớp, đau đến mức cô hít một ngụm khí lạnh.

Người tài xế lái xe run rẩy cầm chiếc túi trên tay, trơ mắt nhìn cô bị vác đi, không khác gì con tin bị bọn khủng bố bắt cóc.

Cô đầu váng mắt hoa bị ném vào trong xe, không kịp giãy giụa, hai tay đã bị băng dính trói về phía trước, quấn vài vòng, rồi mới dùng sức giật mạnh ra, ném ở ghế ngồi bên cạnh.

Bình luận (0)

Để lại bình luận