Chương 27

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 27

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Một người khác ngồi ở bàn phía trước tiếp lời: “Ba người đó đã quen lãnh phạt rồi, lúc học năm một thậm chí còn trực tiếp đánh người ở sân thể dục nữa kìa, đánh bạo đến nỗi bạn nữ sinh bị đánh kia sợ quá phải thôi học luôn đó.”

Tay Lê Đông đang cầm di động giật mình sửng sốt một chút, nếu không có Khương Từ Niên vậy người bị đánh tới thôi học có lẽ sẽ là cô không chừng.

“Đúng rồi, Lê Đông, cậu và Khương Từ Niên là quan hệ gì hả?”

Ba người ở chung quanh mang theo vẻ mặt chờ mong cùng hóng chuyện mà chờ cô trả lời.

Lê Đông liếc mắt nghiêng hướng về phía sau, Khương Từ Niên còn không có tới phòng học.

“Là do môn vật lý của cậu ấy không tốt lắm nên nhờ tôi hỗ trợ phụ đạo cho cậu ấy.”

“À há ~” Mọi người cùng nhau nói bằng giọng điệu mờ ám: “Môn vật lý của cậu thật sự tốt lắm sao? Khương Từ Niên có phải hay không đối với cậu có ý gì đó hả, cậu ấy đều không đi tìm lớp trưởng mà lại cố ý tìm cậu nha”

Tay Ninh Nhạn đỡ bên dưới cằm, nâng má nhìn cô cười tủm tỉm: “Lúc cậu và cậu ấy cùng học phụ đạo, có phải hay không trong lòng có rung động nha, gương mặt kia của cậu ấy làm người khác rất khó dời đi tầm mắt đó nha.”

“Nếu là tôi hả, đừng nói là phụ đạo gần gũi như vậy, tôi có thể nhịn xuống không chảy nước miếng cũng đã là cực hạn rồi.”

Khóe miệng Lê Đông ức chế không được ý cười, dù cho biết hiện tại có thể có người chủ động cùng cô nói chuyện đây đều là do Khương Từ Niên mang đến cho cô. Vì từ khi vào học năm hai của phổ thông thì vẫn giống như là một người trong suốt vậy, chưa từng chịu sự chú ý của quá nhiều người ở trong trường.

Bởi vì được lây dính ánh sáng chói lóa trên người của anh, cho nên cô mới có thể trở nên lấp lánh.

Khi tan học vào buổi tối, Khương Từ Niên đưa cô đi đến khu nhà chung cư, hai người cùng nhau nắm tay một đường đi trở về.

Có một khúc đường mà đèn đường không có bật lên, hơn nữa bên đường có bóng cây rậm rạp che khuất tầm mắt, Lê Đông lôi kéo cánh tay anh dừng lại, rồi nhón mũi chân lên, cố gắng hao hết sức lực bất ngờ hôn cái lên môi anh.

“Cảm ơn anh đưa em về nhà nha.”

Khương Từ Niên khom lưng ấn xuống một nụ hôn ở trên môi cô, cũng không chỉ giống như cô cho anh một nụ hôn nhanh chóng chuồn chuồn lướt nước như vậy.

Trên mặt anh nở nụ cười dịu dàng nhẹ nhàng như gió ấm làm người ta nhộn nhạo trong lòng, đôi mắt hàm chứa một tia tình ái yêu quý: “Ngày mai gặp.”

Lê Đông vẫn luôn đi vào tiểu khu, nhìn không thấy bóng dáng của anh, trái tim nhảy nhót còn trước sau không có bình tĩnh trở lại.

Mở cửa nhà ra, trong phòng khách đã sáng đèn, áp lực không khí thấp, liền làm cho tiếng đóng cửa đều có vẻ đột ngột.

Trên ghế sô pha có ba của cô đang ngồi, Lê Ngạn Hồng, đối diện ghế sô pha có hai người ngồi, là cặp chị em song sinh kia.

Trang Hạ ôm máy tính bảng, không tiếng động nhìn video, liếc mắt nhìn cô một cái, lộ ra dáng vẻ hài hước tươi cười xem kịch, một bên Trang Trình Viêm đang mang tai nghe chơi game.

Lê Đông có dự cảm không tốt, Lê Ngạn Hồng đứng dậy đi về phía cô, ông mặc bộ đồ bình thường màu xám ở nhà, đi đến trước mặt của Lê Đông quăng cho cô một bạt tai.

Lực của người đàn ông trung niên, trực tiếp đem cô đánh ngã nhào đập đầu vào khung cửa.

“Rầm!”

Hai người ngồi ở trên ghế sô pha kia hoảng sợ.

Lê Ngạn Hồng trong lòng cả kinh, tựa hồ không nghĩ tới sẽ dùng sức như vậy, nhưng mở miệng gầm gừ, đè nén sự áy náy xuống mà rống đến tan thành mây khói.

“Ngày hôm qua đã đi đâu! Biết tao đợi mày bao lâu không, vì cái gì không trở về nhà! Không học tập tốt còn chưa tính, cả ngày đi theo mấy người ở bên ngoài hồ nháo, mày mới mười sáu tuổi liền định leo lên tận trời! Chị của mày đều vào đại học còn biết canh thời gian về nhà còn mày thì sao!”

Bình luận (0)

Để lại bình luận