Chương 27

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 27

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Sự Thật Nghiệt Ngã
Mùi thuốc sát trùng nồng nặc xộc vào mũi đánh thức Tinh Thần. Cô mở mắt ra, thấy mình vẫn đang nằm trong căn phòng ngủ quen thuộc của Phó Hoành, nhưng bên cạnh giường có treo chai nước biển đang nhỏ từng giọt. Cổ tay trái của cô được băng bó cẩn thận, nhói đau mỗi khi cử động.
Cô chưa chết. Cô vẫn phải sống trong địa ngục này. Nước mắt lại trào ra, lăn dài xuống gối.
“Tỉnh rồi à?” Giọng nói lạnh lùng vang lên. Phó Hoành đang ngồi trên ghế bành cạnh giường, tay cầm một tập tài liệu, ánh mắt sắc như dao nhìn cô. “Cô gan lắm. Dám tự tử trong nhà tôi.”
Tinh Thần quay mặt đi, không muốn nhìn hắn. “Tại sao không để tôi chết? Anh cứu tôi làm gì?”
“Chết dễ dàng quá nhỉ?” Phó Hoành cười khẩy, đứng dậy đi tới mép giường. “Cô chết rồi, ai trả nợ cho cha cô?”
“Nợ? Tôi không nợ nần gì anh cả!”
“Không phải cô nợ, mà là Cổ Thế Xương nợ.” Hắn ném tập tài liệu xuống giường. “Đọc đi.”
Tinh Thần run rẩy cầm tập tài liệu lên. Từng trang giấy, từng dòng chữ, từng bức ảnh đập vào mắt cô như những nhát búa tạ. Sự thật về thân thế của cô, về người mẹ kỹ nữ đã chết, về người cha ruột là Cổ Thế Xương – kẻ đã bỏ rơi mẹ con cô, kẻ đã gây ra bao nhiêu tội ác. Và cả sự thật về Dì Hồng – người duy nhất yêu thương cô, hiện đang bị giam cầm trong một bệnh viện tâm thần tồi tàn, sống không bằng chết.
“Đây… đây là sự thật sao?” Cô lắp bắp, không dám tin vào mắt mình.
“Tất cả đều là sự thật.” Phó Hoành cúi xuống, ghé sát mặt cô. “Cô là con hoang của Cổ Thế Xương. Và Dì Hồng của cô, bà ta đang thoi thóp từng ngày. Nếu cô ngoan ngoãn nghe lời tôi, tôi sẽ chuyển bà ta đến viện dưỡng lão tốt nhất, thuê bác sĩ giỏi nhất chữa trị cho bà ta. Còn nếu cô dám chết, hay dám chống đối tôi một lần nữa…”
Hắn ngừng lại, ánh mắt trở nên tàn độc. “Tôi sẽ khiến cả nhà Cổ Thế Xương chôn cùng cô. Và Dì Hồng của cô sẽ bị ném ra đường, chết bờ chết bụi, không ai nhặt xác.”
“Anh… anh là ác quỷ!” Tinh Thần hét lên, ném tập tài liệu vào mặt hắn.
Phó Hoành bắt lấy tay cô, bóp chặt đến mức xương cổ tay cô như muốn vỡ vụn. “Đúng, tôi là ác quỷ. Và bây giờ, cô là người của ác quỷ. Nghe cho rõ đây, Cổ Tinh Thần. Từ giờ phút này, cô phải ở bên cạnh tôi, phục vụ tôi, làm ấm giường cho tôi. Đến khi nào tôi chán thì thôi. Hiểu chưa?”
Sự uy hiếp của hắn, cùng với nỗi lo sợ cho tính mạng của Dì Hồng, đã đánh gục hoàn toàn ý chí phản kháng của Tinh Thần. Cô sụp đổ, òa khóc nức nở. “Tôi hiểu rồi… tôi sẽ nghe lời… xin anh đừng làm hại Dì Hồng…”
Phó Hoành buông tay cô ra, hài lòng nhìn cô gái nhỏ đang run rẩy khóc lóc. Hắn đưa tay lau nước mắt cho cô, cử chỉ dịu dàng nhưng đầy sự chiếm hữu đáng sợ. “Ngoan lắm. Bây giờ thì uống thuốc và nghỉ ngơi đi. Tối nay, tôi muốn thấy cô khỏe mạnh để thực hiện nghĩa vụ của mình.”
Từ ngày đó, Tinh Thần trở thành con búp bê trong lồng kính của Phó Hoành. Cô nghỉ việc làm thêm, cắt đứt liên lạc với bạn bè, mỗi ngày đều ngoan ngoãn ở nhà chờ hắn về. Cô nấu cơm, dọn dẹp, và ban đêm, cô nằm trên giường, cắn răng chịu đựng những cơn bão tình dục của hắn.
Hắn huấn luyện cô, dạy dỗ cô trên giường như dạy một con thú nhỏ. Hắn bắt cô phải rên rỉ, phải gọi tên hắn, phải chủ động vuốt ve hắn. Nếu cô chống cự hay tỏ ra sợ hãi, hắn sẽ dùng cà vạt trói cô lại, bịt mắt cô, dùng những dụng cụ tình dục để ép cô lên đỉnh hết lần này đến lần khác cho đến khi cô van xin tha thứ.
Tinh Thần học cách nhẫn nhục, học cách chiều lòng hắn để đổi lấy sự bình yên cho Dì Hồng và cho chính mình. Nhưng sâu thẳm trong lòng, nỗi hận thù và sự tổn thương vẫn âm ỉ cháy, chờ ngày bùng phát.
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận