Chương 27

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 27

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Bé ngoan, em thật xinh đẹp!” Tống Hạo Hiên thì thầm một câu bằng chất giọng trầm thấp, âm lượng tuy không lớn nhưng cũng vừa đủ để Trần Khả Nhân nghe rõ. Sao Trần Khả Nhân lại không nghe ra được sự xấu xa của những lời này cơ chứ, cô lập tức không thuận theo mà đấm nhẹ vào vai người đàn ông một cái. Lúc này, Tống Hạo Hiên chẳng những không tức giận, mà trái lại còn bắt lấy bàn tay nhỏ bé kia rồi há miệng ngậm lấy hai ngón tay, liếm láp tao nhã nhưng đầy mê tình khiến cho Trần Khả Nhân càng thêm xấu hổ.

Tống Hạo Hiên nhìn cô không chớp mắt, nhìn thân hình mảnh mai của cô khẽ lắc lư theo hợp tác với anh, không hiểu sao trong lòng lại bùng lên một ngọn lửa, phần thân phía dưới cũng bị cô làm cho nhếch cao và đội chiếc quần lên như cái lều nhỏ.

Đột nhiên anh nhìn thấy chiếc tạp dề mà Trần Khả Nhân đang mặc trên người có màu hồng nhạt như phấn, còn in hình một chú mèo dễ thương đang nheo mắt lười biếng. Yết hầu của anh khẽ cử động, anh cúi xuống ở bên tai cô nhẹ nhàng nói một câu khiến cho sắc mặt Trần Khả Nhân trở nên vừa thẹn vừa không biết nên làm gì, dù thế nào cũng không đồng ý.

Tống Hạo Hiên có phần vội vàng chạm vào mông cô, thở gấp hai tiếng: “Bé ngoan, em có thể đồng ý với anh không?”

Trần Khả Nhân bị anh làm cho mềm lòng một chút, nhưng khi nghĩ đến cảnh đó thì cô kiên quyết lắc đầu.

Tống Hạo Hiên dừng lại, nhìn chằm chằm cô bằng ánh mắt thâm trầm khiến cho da đầu cô run lên. Lúc cô đang vô cùng lo sợ bất an thì cuối cùng anh lên tiếng: “Bé ngoan, em rất biết nghe lời mà.”

“Lúc trước anh vì chuyện của em mà anh đã phải tốn không ít công sức đâu!” Ừm, vì muốn thuyết phục Lâm Kha đi xử lý chuyện này mà anh đã phải tốn không ít võ mồm.

“Vì chuyện của em mà anh đã tổn thất rất nhiều thứ!” Đúng vậy, những biệt thự nhỏ có vườn hoa bên cạnh biển không hề rẻ, chủ yếu là vì chúng nằm ở vị trí rất tốt.

“Anh phải bận đến nửa đêm mới về và tay anh còn bị thương vì canh quá nóng nữa!” Ừm, sự thật chính là như vậy, anh cũng không có nói dối!

E hèm, đôi khi để đạt được mục đích, anh Tống cũng không ngại phải trở nên đê tiện một chút.

Trần Khả Nhân bị anh nói đến mức trong lòng cảm thấy mềm nhũn, cuối cùng cô cũng cắn môi và đồng ý: “Em, em đồng ý với anh… Nhưng, nhưng chỉ lần này thôi! Lần sau, lần sau không được thế nữa!”

Sao Tống Hạo Hiên còn quan tâm đến lần sau thế nào nữa, anh nghĩ rằng lần sau sẽ nghĩ ra cách thức khác tốt hơn nên lúc này làm trước rồi nói sau. Vì vậy anh lập tức gật đầu thúc giục: “Bé ngoan, nhanh lên!”

Trần Khả Nhân kéo chiếc tạp dề, thầm cảm thấy may mắn vì cô vừa giặt xong chiếc tạp dề này rồi mới mặc vào. Có điều cô nhìn cảnh vật xung quanh có chút lo lắng hỏi: “Anh Tống, có thể… có thể về phòng hay không? ”

Tống Hạo Hiên từ chối: “Tất nhiên là tạp dề thì phải mặc trong bếp rồi. Em về phòng làm gì?”

Trần Khả Nhân không còn cách nào khác, cô chỉ có thể đẩy nhẹ Tống Hạo Hiên ra rồi vươn đầu ngón tay trắng nõn vào trong tạp dề để cởi quần áo. Hôm nay là cuối tuần, cô vừa thức dậy thì đã nóng lòng muốn làm bữa sáng nên tất nhiên là không mặc nhiều quần áo. Chỉ có một chiếc váy liền có khoá kéo phía sau, chỉ cần mở khoá kéo là có thể cởi váy ran gay mà không cần cởi tạp dề.

Chẳng mấy chốc, chiếc váy đã rơi xuống đất, cô gái xinh đẹp chỉ mặc một bộ nội y và một chiếc tạp dề mỏng như không mặc. Trần Khả Nhân vừa mới nghiêng người nên từ góc nhìn của Tống Hạo Hiên hoàn toàn có thể thấy được bộ ngực hơi hơi hé ra, nhưng mà chiếc áo lót kia thật sự rất chướng mắt, khiến anh chỉ có thể nhìn thấy nửa bầu ngực trắng nõn và mềm mại.

Ngay lập tức, hô hấp của Tống Hạo Hiên tăng lên rất nhiều và anh tiếp tục ra lệnh cho Trần Khả Nhân: “Cởi đồ lót của em ra và cả quần lót cũng cởi ra!”

Bình luận (0)

Để lại bình luận