Chương 27

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 27

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Ngoại trừ việc sau khi nôn xong thân thể còn cảm thấy hơi mệt mỏi, bủn rủn một chút thì Mạn Nhu quả thực không cảm nhận thấy có chỗ nào không thoải mái nữa, anh làm gì mà cứ phải nhăn nhó, tỏ vẻ nghiêm trọng hóa vấn đề lên như vậy chứ?!. Cao Nghị trực tiếp giơ tay cầm lấy ly nước Mạn Nhu vừa uống dở, không ngại ngần kề môi tự mình tu một hơi uống sạch phần còn lại, sau đó anh cúi xuống, vòng tay vạm vỡ bế ngang người cô lên, vững chãi mang cô trở lại chiếc giường êm ái, rồi tự tay cẩn thận đắp tấm chăn lên đến tận cổ, trầm giọng dỗ dành: “Nhắm mắt lại, nằm ngoan ngoãn ngủ cho anh.”. Mạn Nhu ngây ngốc chớp chớp đôi mắt to tròn nhìn anh đắm đuối: “Mình không làm tiếp sao anh?”.
Cao Nghị: “…” Nghe câu hỏi đầy mời gọi đó, mặt anh đen lại.
Cao Nghị dở khóc dở cười tức giận gắt nhẹ: “Ở trong mắt cái đầu nhỏ của em, anh là loại cầm thú khát dục hay sao? Thân thể em đang ốm yếu bị bệnh thành ra như vậy mà anh còn nhào vào muốn đè nặng làm tình thao em? Nếu anh mà thật là loại người khốn nạn như vậy, thì em còn không mau nhanh chóng làm đơn ly hôn với anh đi cho khuất mắt!”. Mạn Nhu nghe vậy liền nũng nịu dẩu cái miệng nhỏ nhắn, hai tay bám lấy cánh tay anh cọ cọ: “Được rồi, được rồi, bây giờ em sẽ ngoan ngoãn nhắm mắt đi ngủ đây, ông xã của em là tốt với em nhất trên đời.”. Thật ra trong thâm tâm Mạn Nhu cũng không hề phản bác hai từ “cầm thú” này khi áp lên người anh, bởi lẽ dẫu sao mỗi lúc làm tình, nam chủ mỗi lần đến kỳ động dục là điên cuồng y như một con dã thú sổng chuồng, sức lực dẻo dai cùng tinh lực tràn đầy đến mức khó có thể tưởng tượng nổi, lúc nào cũng trong trạng thái dục cầu bất mãn thao cô tới cực hạn. Thậm chí có hôm đã đè cô ra làm cật lực cả một đêm mà sáng sớm tinh mơ hôm sau anh vẫn gân guốc đi đến bộ đội lăn xả huấn luyện, sức trâu duy trì kiên trì như vậy ròng rã suốt cả hai tháng trời. Cao Nghị tinh tường như nhìn thấu được những tâm tư đen tối đang xẹt qua trong đầu cô, dở khóc dở cười đưa tay xoa xoa mái tóc dài mượt mà của cô: “Đừng có nằm đó mà suy nghĩ miên man bậy bạ nữa, mau nhắm mắt ngủ đi.”. Mạn Nhu lúc này mới chịu ngoan ngoãn ừ một tiếng, từ từ nhắm mắt lại, rúc vào chăn và rất nhanh đã đi vào giấc ngủ say sưa.
Đến xế chiều ngày hôm sau, khi Mạn Nhu thong thả còn đang nằm dài trên sô pha mềm mại đọc sách thì Cao Nghị lại với bộ quân phục nghiêm trang đột nhiên từ quân doanh trở về nhà. Tính từ lúc kết hôn đã tròn hai tháng tới nay, đây là lần đầu tiên cô thấy anh phá lệ về sớm như vậy, Mạn Nhu bỏ sách xuống, tò mò ngước nhìn Cao Nghị: “Hôm nay làm sao anh lại về nhà sớm như vậy, ở bộ đội có chuyện gì xảy ra sao?”. Cao Nghị lắc đầu, bước tới kéo cô dậy: “Anh vừa đến chỗ chỉ huy lãnh đạo nộp đơn xin nghỉ nửa ngày, chủ yếu là tranh thủ về đưa em đến bệnh viện quân y kiểm tra, em mau đứng dậy vào phòng ngủ thay đồ đi rồi đi theo anh.”. Mạn Nhu nghe vậy thì bất mãn nhíu mày, cô cứ tưởng tối hôm qua Cao Nghị mắng cô chỉ là thuận miệng nói để ép cô đi ngủ, không nghĩ nam nhân này lại nhớ dai và nghiêm túc đến thế. Bản thân Mạn Nhu tự biết rõ nhất tại sao mấy ngày trước tinh thần và sắc diện mình không yên ổn, tuyệt đối không phải là do cơ thể mắc bệnh nan y gì, cho nên vội vàng lắc đầu xua tay: “Không cần đâu anh, em có khả năng là do tối qua bị cảm lạnh thôi, ở nhà nằm ngủ một giấc sẽ khỏe re, làm gì đến mức cần phải lóc cóc đi bệnh viện chứ.”. Nhưng Cao Nghị không nói hai lời, bá đạo đi tới gần sát cô, luồn tay trực tiếp bế ngang người cô lên, mang thẳng vào đến tận phòng ngủ. Anh động tác cực kì ôn nhu đặt Mạn Nhu ngồi ngay ngắn trên giường, tự mình đi đến mở cánh cửa tủ quần áo, tùy ý chọn lấy một cái áo sơmi nữ vải mềm cùng chiếc quần dài kín đáo đưa qua cho cô, ngắn gọn ra lệnh: “Thay đồ đi.”.
Mạn Nhu bĩu môi cũng không có cách nào chống cự hay biện pháp nào khác, chỉ đành phụng phịu ngoan ngoãn nghe lời nam nhân, cởi bỏ chiếc váy ngủ mỏng manh trên người ra, ngoan ngoãn mặc áo sơ mi và quần dài vào rồi lẽo đẽo theo sau lưng Cao Nghị đến thẳng bệnh viện quân y. Sau khi tới bệnh viện sặc mùi thuốc men, Cao Nghị không chút chần chừ trực tiếp đưa cô thẳng đến trước phòng khám phụ khoa, anh cau mày đơn giản giải thích tình trạng nôn mửa của Mạn Nhu cho bác sĩ. Vị bác sĩ già gật đầu liền phân phó y tá nhẹ nhàng đưa Mạn Nhu vào bên trong phòng kín làm một loạt kiểm tra thân thể chi tiết. Chờ đợi không lâu thì rất nhanh đã có kết quả kiểm tra sơ bộ, các chỉ số cơ thể cô đều hoàn toàn khỏe mạnh, không có mầm mống bệnh không tai ương. Mạn Nhu cầm tờ phiếu nghe vậy thở phào nhẹ nhõm một hơi dài, hất mặt đắc ý nói: “Đó anh xem, em đã nói là không có bị gì nghiêm trọng rồi mà, chúng ta mau về nhà thôi, em chờ nãy giờ đói bụng lắm rồi.”. Vẻ mặt Cao Nghị lại bất thường, cực kỳ nghiêm túc nhìn cô chăm chú: “Em cứ đi về nhà nấu cơm trước đi, anh ở lại đây có vài chuyện cần giải quyết, xong việc thì sẽ về liền.”. Mạn Nhu trong bụng có chút tò mò không biết là chuyện gì mà bí mật thế nhưng cô cũng biết trong quân đội vốn dĩ có rất nhiều quy tắc ngầm, mặc dù Cao Nghị có biết thì cũng phải thuộc diện bảo mật quân sự, huống chi nơi này là bệnh viện công cộng, người đến người đi tấp nập khắp nơi cũng không tiện mở miệng gặng hỏi cho nên cô đành cun cút nghe lời ôm đồ đi về nhà trước.
Cao Nghị đứng đó nhìn theo bóng dáng mảnh khảnh của cô cho đến khi đã đi xa khuất bóng mới quay ngoắt lại vào trong phòng bệnh, hạ giọng khẩn trương dò hỏi bác sĩ: “Thưa bác sĩ, xin hỏi phụ nữ khi mang thai những tháng đầu sẽ có những chịu chứng gì rõ rệt nhất?”. Bác sĩ nghe câu hỏi thẳng thắn thì hơi sửng sốt một chút, nhưng nhìn ánh mắt đầy hy vọng của người quân nhân thì cuối cùng cũng đoán ra mục đích đôi vợ chồng trẻ này lặn lội đến bệnh viện, loại tình huống ngượng ngùng này bà cũng không xa lạ gì, cho nên bà rất niềm nở nghiêm túc phân tích và trả lời cặn kẽ. Hai người ngồi trong phòng nói về vấn đề thai sản này rất lâu, thảo luận đủ thứ kiêng cữ, thẳng đến khi sắc trời bên ngoài đã ngả tối đi, Cao Nghị mới mang theo nụ cười tủm tỉm bước rời khỏi bệnh viện trở về nhà. Đêm đến, sau khi ăn cơm no nê và cùng nhau tắm rửa xong xuôi, hai vợ chồng nằm sóng soài ở trên giường, Mạn Nhu như thường lệ được Cao Nghị vòng tay ôm ấp vào trong ngực, bàn tay nam tính mang theo những vết chai sần thô ráp của anh nhẹ nhàng mơn trớn, vuốt ve âu yếm lên vùng bụng dưới mềm mại của cô. Anh híp đôi mắt sâu thẳm lại giống như là đang bận rộn tính toán suy nghĩ một việc gì đó vô cùng trọng đại..

Bình luận (0)

Để lại bình luận