Chương 27

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 27

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Ngứa Ngáy Tra Tấn
Vậy còn cô? Cô muốn gì ở anh đây? Có phải chỉ là thỏa mãn anh trước khi cô rời đi, để trả cái phần ân tình mà vị trụ trì đã nói? Hay là, thuận tiện tìm hiểu những bí mật mà cô nên được biết? “Nó… rất khó chịu sao?” Cô hỏi, tay vẫn không dám siết mạnh.
Trần Chiêu Hàn không nói chuyện. Hơi thở nóng rực từ trên đỉnh đầu cô phả xuống gương mặt, mùi đàn ông thanh mát đặc trưng bao bọc lấy cô, vừa trần trụi lại vừa phô trương. Anh là một người rất thích sạch sẽ, điều đó cũng liên lụy đến cô. Sau khi ăn cơm xong, trước khi đi ngủ, cô luôn bị anh bắt phải đánh răng, tắm rửa kỹ càng. Trên người anh, chỗ nào cũng cứng, duy nhất chỉ có hai cánh môi là mềm mại và ấm áp. Hơi mang một khí chất thanh nhã, anh đặt một nụ hôn xuống giữa hai hàng lông mày của cô, giống như nắng xuân làm băng tan, giống như một dòng suối ôn tuyền giữa khe núi, nhịp nhàng ăn khớp, thấm đẫm vào tận đáy lòng người.
Răng môi cô run rẩy vì ngọn lửa ham muốn vừa dịu dàng vừa bá đạo trên người anh. Từ Tư Nhan gần như mềm oặt ra trong lòng anh. “A Nhan…” Bàn tay to lớn của anh bắt đầu chơi đùa, du ngoạn trên đường cong nõn nà của cô. Nhân lúc cô đang ý loạn tình mê, anh dùng một phát cởi sạch bộ quần áo mỏng manh trên người cô.
Xương bả vai cô hơi run rẩy, bầu vú đầy đặn, mềm mại. Vòng eo nhỏ nhắn, mảnh khảnh. Da thịt cô giống như được làm từ nước, chạm tới đâu cũng có thể chảy ra nước. Trên người cô vẫn còn hằn lại những vết tích tình yêu của đêm qua anh lưu lại, chi chít từng dấu hôn xanh tím. Nhìn thấy chúng, anh vừa đau lòng, lại vừa thấy đẹp đến mức khiến lòng người nóng bỏng.
Trần Chiêu Hàn không muốn đợi thêm một giây nào nữa. Anh phủ người lên, vô cùng dịu dàng ngậm mút môi cô, trêu đùa cô. Sau cùng, anh vẫn cắn rách da cô như thể mất kiểm soát. Tay cô gái vỗ lên mặt anh, đẩy anh ra. Chắc hẳn móng tay cô cũng đã làm anh bị trầy da rồi. Trong một bầu không khí nóng bỏng như thế này, nếu không thấy chút máu, thật sự không thể nào ngừng lại được. Người đàn ông cường tráng, nhiệt huyết. Người phụ nữ dịu dàng, mềm mại. Cả hai hòa quyện vào nhau. Nếu không khiến căn phòng thô sơ, đơn bạc này bị đốt cháy thành tro, thì đã xem như cả hai đã rất kìm nén.
“Ưm~” Anh đã nói là sẽ không vào, anh chỉ cọ cọ ở giữa háng cô thôi. Nhưng cái lực độ cọ xát của anh quá nóng bỏng. Chẳng mấy chốc, Từ Tư Nhan đã bắt đầu rên rỉ. Cái cảm giác nóng rực ấy, da thịt cô như sắp bị thiêu cháy đến nơi. Nó vừa ngứa, vừa tê, lại còn khiến người ta khó chịu hơn cả việc bị súng thật đạn thật cắm thẳng vào.
“Sao thế?” Tông giọng của anh trở nên mơ hồ. Anh vùi mặt vào bắp đùi non của cô, cắn mút, nỉ non. Trên người sao mà nóng thế, có phải là chưa mở cửa sổ không… Từ Tư Nhan ngửa mặt lên. Mạch máu dưới cổ cô nổi lên xanh xanh đỏ đỏ. Đôi chân mềm mại của cô khép chặt lại, tựa vào ngực anh. Người đàn ông đang quỳ ở trên giường, bắp đùi mở rộng, vòng eo hẹp của anh tăng tốc dao động. Anh cọ xát ra vào cái khe hở giữa háng cô hết lần này đến lần khác. Cái quy đầu đỏ sẫm, căng mọng của anh chọc lên bụng cô theo từng nhịp, trơn ướt, nóng bỏng. Dâm dịch của cô đã tràn lan cả ra ngoài.
Một tay anh nắm lấy bầu vú trắng mịn của cô, xoa nắn nó thành đủ loại hình dạng. Toàn thân cô ngứa ngáy giống như đã động tình, máu huyết dâng trào. Tóc đen của cô xõa tung trên gối, gương mặt nhỏ nhắn, xinh đẹp. Vùng cổ trắng mịn của cô xoay tới xoay lui vì không được giải tỏa. Trái lại, vùng da dưới xương quai xanh lại đỏ hồng lên cả một mảng, vô cùng mê người.
Thật sự không được rồi. Cô sắp chết mất. Trên đời này sao lại có loại cảm giác như thế này? Sống không dễ chịu, mà chết cũng không thoải mái… “Ưm… ưm… hừ~” Đôi tay run lẩy bẩy của cô bấu trên cổ tay của người đàn ông. Ngón nào ngón nấy trắng bệch ra. Cái dáng vẻ ấy, giống như cô đang tự mình dẫn dắt anh xoa nắn hai bầu ngực sữa kia. Xúc cảm trơn mịn, mềm mại nương theo xương tay của anh, truyền đến lòng bàn tay của cô. Nó mang theo một sự xấu hổ cấm kỵ, non nớt. Trước ngực cô vô thức ưỡn lên. Tấm lưng trần mảnh khảnh gần như rời khỏi mặt giường. Đuôi mắt cô chảy ra vài giọt nước mắt, nhìn qua cô vô cùng khó chịu. Sợi tóc trước trán nhẹ nhàng dính lên da thịt ướt mồ hôi. Cô không nhịn được mà bật khóc, gọi tên anh: “Trần Chiêu Hàn…” “Ừm.” Anh lập tức dừng lại. Anh cúi đầu hôn cô. “Muốn cái gì nào?” Giọng nói của anh trầm khàn, êm tai. Cô nghe thấy lại khóc càng dữ dội hơn. Nước mắt chảy ra từng giọt, rất nhanh đã vương đầy cả khuôn mặt. Cô tủi thân, giống như một em bé đáng thương không được người ta cho ăn kẹo. “Em… em muốn…”

Bình luận (0)

Để lại bình luận