Chương 27

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 27

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

– Chân Tướng Hé Mở
“Cháu hỏi chú vài câu thẳng thắn được không?” Lâm Kỳ nhướng mày, phong thái bức người. Mộ Thần nhìn chằm chằm cậu nhóc, khẽ gật đầu đồng ý. Cậu bé liền hỏi thẳng vào vấn đề: “Tại sao chú lại nằng nặc muốn lôi bằng được mẹ cháu và chúng cháu về cái biệt thự to đùng của chú?”
Mộ Thần trầm ngâm, ánh mắt thoáng nét xa xăm, giọng đục đi: “Vì chú… coi Nhạc Nhạc và các cháu là máu thịt, là người thân quan trọng nhất. Chú từng đứng trước mộ ông ngoại các cháu, cắn máu ăn thề sẽ dùng cả sinh mạng này để che chở, chăm sóc Nhạc Nhạc đến hơi thở cuối cùng.”
Lâm Kỳ khẽ hừ lạnh: “Nếu chú vĩ đại như thế, vậy tại sao mẹ Nhạc Nhạc của cháu lại sống chết bỏ xứ ra đi biền biệt suốt bảy năm trời? Có phải chú đã giở trò đồi bại, làm chuyện tày đình có lỗi với mẹ cháu đúng không?” Bị vặn hỏi trúng tim đen, Mộ Thần ngẩn người. Anh cũng vò đầu bứt tai bao năm nay để hiểu lý do vì sao đêm đó cô lại âm thầm trốn chạy, cắt đứt mọi liên lạc. “Chú cũng hoàn toàn mù tịt. Nhưng chú đoán… có lẽ cô ấy vác bụng bầu bỏ đi là vì cái gã đàn ông khốn nạn đó, tức là… thằng ba đẻ của các cháu.”
“Chú biết ba ruột của cháu là ai sao?” Hai cặp mắt trẻ thơ lập tức sáng rực lên, căng tai chờ đợi. Mộ Thần thở dài, lắc đầu rầu rĩ: “Chú không biết mặt mũi thằng khốn đó. Nhưng mẹ cháu từng khóc lóc kể với chú rằng, mẹ cháu yêu đơn phương một gã tồi, mà gã đó lại chuẩn bị rước con khác về làm vợ. Kể từ hôm đó mẹ cháu sống vất vưởng như cái xác không hồn, và rồi bỏ nhà trốn đi mất tăm ngay trong đêm chú tổ chức lễ đính hôn.” “Chú đã kết hôn rồi cơ à?” “Không, hôn lễ rác rưởi ấy đã bị chú đập nát và hủy bỏ ngay lập tức khi phát hiện mẹ cháu biến mất.”
Bộ não thiên tài của Lâm Kỳ như được lập trình để xử lý dữ liệu. Mẹ yêu thầm một người, người đó sắp đính hôn với kẻ khác. Ngày mẹ vác bụng bầu bỏ đi, trùng khớp 100% với ngày ông chú này tổ chức đính hôn. Vụ việc này trùng hợp đến mức nực cười! Có khi nào, cái gã đàn ông mà mẹ thầm thương trộm nhớ đến đau đớn… chính là ông chú ngốc nghếch này không? Và vì lầm tưởng chú ấy kết hôn, mẹ đã tuyệt vọng ôm hận bỏ xứ? Nếu giả thuyết này là đúng, tình cảm của mẹ chỉ là tình đơn phương. Vậy thì… mình và Tiểu An được nặn ra từ lỗ nẻ nào? Bằng cái nhục dục hoang dại nào mà đến chính chú ấy cũng không hề hay biết mình đã gieo mầm?
“Chuyện phiếm hôm nay dừng ở đây thôi, chú còn núi việc phải xới ở công ty. Hai đứa ngoan ngoãn chốt cửa ở nhà, không được chạy nhảy lung tung. Hôm khác chú lại vác xác đến.” Mộ Thần đứng lên. “Vâng ạ.” “Nhớ kỹ, cấm tuyệt đối không được bép xép chuyện chú tới đây cho mẹ cháu nghe. Nếu không, cô ấy lại lồng lộn dọn nhà lẩn trốn, chú tìm lòi con mắt đấy!” Tiểu An đưa bàn tay nhỏ xíu lên làm động tác khóa môi, vẫy vẫy tay chào tạm biệt ông ba hờ. Cánh cửa vừa đóng sầm lại, cô nhóc vội vã nhào tới túm áo anh trai: “Anh hai! Sao anh nghệt mặt ra thế? Suy luận được gì chưa?”
Lâm Kỳ nhếch mép cười đắc thắng: “Theo lời cung khai của chú ấy, mẹ yêu đơn phương một người sắp đính hôn. Trùng hợp thay, ngày mẹ trốn chạy cũng là ngày chú ấy đính hôn. Em không thấy cái kịch bản não tàn này trùng khớp đến mức buồn nôn sao?” “Ý anh là… mẹ yêu thầm chú Mộ, nhưng vì tưởng chú ấy rước mụ già kia về làm vợ nên mẹ đau lòng từ bỏ, xách dép bỏ đi?” “Đúng phóc! Và nếu như suy luận anh vừa vạch ra là đúng, thì mẹ chỉ yêu đơn phương, chú ấy làm sao có cơ hội nện mẹ để sinh ra chúng ta được?” “Tào lao! Nếu không phải do chú ấy cày cuốc đẻ ra anh, thế quái nào cái bản mặt anh lại giống chú ấy như copy-paste thế kia? Lập luận ban đầu của anh thì logic, nhưng cái kết luận thì fail toàn tập rồi!” Tiểu An bĩu môi chê bai. Lâm Kỳ gật gù, ánh mắt sắc lẹm nhìn sợi tóc trong tay: “Vậy thì… chỉ còn cách xét nghiệm máu mủ để khoa học vạch trần chân tướng thôi.”
Cùng lúc đó, tại phòng thiết kế của Mộ thị, Lâm Nhạc đang vùi đầu vò tóc nhìn chằm chằm vào bản thiết kế chiếc vòng cổ mà Mộ Thần đã giao đề bài quái oăm. Ý tưởng: Bên trong giọt nước mắt là trái tim tan vỡ. Tại sao anh ta lại oái oăm ép cô thiết kế một chiếc vòng mang đầy hàm ý bi lụy, đau đớn tột cùng thế này, trong khi bản thân đang ấp ủ giấc mộng chung giường, ấm êm với ả Mục Tử Yên cơ chứ? Rốt cuộc trái tim anh tan nát vì cái gì? Vì ai?
“Cô Helen!” Trợ lý Trình Dư gõ cửa bước vào. “Hả? À… Trợ lý Trình, anh tìm tôi có việc gì?” “Chủ tịch bốc hỏa bảo tôi xuống giục cô, bản thiết kế lần trước đã bị con mụ Lê Vân làm lộ, mong cô vắt óc nhanh chóng nặn ra ý tưởng mới. Thời gian đáo hạn hợp đồng sắp cháy tới mông rồi!” “Tôi biết rồi, tôi sẽ thức trắng đêm để cày.” Lâm Nhạc xoa xoa thái dương.
Trong lòng vẫn cuộn trào sóng gió vì cái ý tưởng “trái tim tan vỡ”, cộng thêm lời nói sặc mùi rước vợ của Mộ Thần ở hành lang hôm trước, Lâm Nhạc không nhịn được, vội vã gọi Trình Dư lại, hỏi nhỏ giọng: “Trợ lý Trình… tôi mạn phép hỏi anh một chuyện riêng tư được không?” “Cô Helen cứ tự nhiên.” “Chủ tịch Mộ và Mục Tử Yên… hai người họ… thực sự vẫn chưa dắt tay nhau vào lễ đường sao?” “Vâng, hoàn toàn chưa! Hai người họ hiện tại còn chẳng có cái quan hệ khỉ khô gì sất.” Lâm Nhạc tròn mắt kinh ngạc: “Chưa có quan hệ gì? Anh đùa tôi à? Chẳng phải lúc tôi rời đi, hai người họ đã kèn trống linh đình làm lễ đính hôn rồi sao?” “Vậy là cô bị bịt mắt rồi! Ngay cái ngày cô đột ngột bốc hơi, chủ tịch đã phát điên lật tung cả thành phố, thẳng tay đập nát cái buổi lễ đính hôn đó. Chủ tịch từng thề độc: Ngày nào chưa bới ra tung tích của cô, anh ấy thà sống cô độc chứ tuyệt đối không bao giờ bước vào lễ đường với ai khác!”

Bình luận (0)

Để lại bình luận