Chương 27

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 27

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Thần kinh của cô vô cùng khẩn trương căng chặt, cúi đầu sợ hãi bất an cọ xát đôi tay, Tạ Viễn Lâm vỗ nhẹ lưng cô để cô ngồi thẳng dậy, phía sau kịch liệt đau đớn, nước mắt như muốn lập tức rơi ra, nhưng vẫn cắn răng chịu đựng.

“ Sắc mặt Miêu tiểu thư hình như không được tốt thì phải? Không đến mức đi, đồ ăn này của tôi cũng không khó như vây chứ, tới tới nếm thử cái này, đây là món mới mà đầu bếp vừa mới cho ra, khẳng định sẽ ăn ngon!”

Tạ Viễn Lâm liếc xéo nhìn cô một cái,cô vội vàng cười, “Ăn rất ngon, không cần khách khí như vậy ông chủ Tô.”

“Cô gầy như vậy , cần ăn nhiều một chút!” Hắn dời đi đề tài, cười khanh khách nhìn về phía nam nhân, “Viễn Lâm, sự tình lần trước của công ty cậu ,tôi có nghe nói a, cổ phiếu còn rớt gia rất nhiều, thật là đáng tiếc a, tôi cũng muốn miếng đất kia, cậu thật không đem tôi—người bằng hữu này để vào mắ màt.”

Hắn nhấp một ngụm trà, khóe miệng nhếch lên, “Thương trường như chiến trường, bằng hữu đặt trước mặt ích thì bên nào nặng bên nào nhẹ , Tô Nhạc, cậu tự hiểu.”

“Này, đáp án thật làm lòng tôi tắc nghẽn đấy, cậu đã sớm đem đất thuê với giá thấp cho người ta, còn làm bộ làm tịch mở một vở kịch đấu lớn như vậy, cổ phiếu công ty cậu không rớt thì ai rớt.”

“Lần này là ngoài ý muốn, tôi cũng rất kinh ngạc, ai có bản lĩnh có thể ở sau lưng cậu thọc một đao vậy?”

Hắn buông tay, “Cái này đáng ra cậu phải tự hỏi mình mới đúng, không phải sao?”

Thân thể cô cứng ngắt, biểu tình cũng mất tự nhiên , lúc cô tưởng chừng sắp bị Tô Nhạc bán đứng , thì một hồi điện thoại tới kịp thời vang lên, làm tất cả lực chú ý của Tạ Viễn Lâm lực đặt lên điện thoại .

Hắn đứng dậy vỗ vỗ bả vai cô thấp giọng nói, “Anh nghe điện thoại một chút, rất nhanh sẽ quay lại.”

Khóe miệng cô lập tức cong lên gật đầu.

Khi hắn đi rồi, Tô Nhạc cười mở miệng nói với cô.

“Cô sao lại thành thế này hả Miêu Vãn, hiện tại cô một chút cũng không giống cô, cô hoàn toàn đã trở thành con rối của Tạ Viễn Lâm rồi, cô có biết không? Nhìn một cái bộ dáng này của cô đi, bị hắn dạy dỗ thành công?”

Một câu này của hắn, nháy mắt đem cô bừng tỉnh.

Hoảng hốt gian nan nhìn chằm chằm mặt bàn trước mặt không biết làm sao.

“Cậu ta là thương nhân, nhất định sẽ dạy dỗ đồ vật không nghe lời, giống như chuyện gì cũng đều bị hắn khống chế trong tay, cô cũng được xem là vật phẩm độc nhất của hắn, đừng bị hắn dắt mũi nắm đi, cuối cùng đến tên mình là gì cũng không biết.”

Cô bất an nuốt nước miếng, hình như là vậy, từ sau khi bị đánh, vẫn luôn sống trong sợ hãi, hoàn toàn nghe theo mệnh lệnh của hắn .

“Kia…… Tôinên làm như thế nào đây ?”

Tô Nhạc cho cô một ánh mắt,cô vội vàng trấn định ngậm miệng, cầm lấy chén trà bên cạnh đặt lên miệng nhằm che lấp tâm tư.

Tạ Viễn Lâm ngồi xuống, thực tự nhiên ôm lấy bả vai cả cô hỏi, “Ăn no chưa?”

Cô ngây ra một lúc, xoa xoa bụng, quay đầu nhìn vào đôi mắt thâm thúy của hắn , cười, “No tám phần , lão công, em muốn ăn bánh mì mỡ vàng lần trước có được không?”

Ánh mắt hắn nhìn cô chăm chú đánh giá, thật lâu không nói chuyện, độ cung khóe miệng dần thu lại, đôi mắt không nháy mắt nhìn chằm chằm vào cô, loại ánh mắt này tựa hồ như có thể xuyên thấu qua tâm tư cô, làm cả ngườicô co quắp bất an.

“Lão công?”

“Có thể.”

Tô Nhạc ấn chuông gọi món, “Nhìn ánh mắt keo kiệt koe kiệt này của lão công cô đi , không phải chỉ là bánh mì mỡ vàng thôi sao, muốn ăn bao nhiêu, nơi này của tôi đều có! ăn tùy thích a Miêu tiểu thư, hôm nay ăn không đủ no không chuẩn về nhà.”

Hắn cười lạnh quay đầu lại, “Lão bà của tôi, cậu dựa vào cái gì mà không cho về nhà?”

“Ai u Tạ tổng xin lỗi xin lỗi, nhìn cái mồm này của tôi này, không biết điều gì nên nói , điều gì không nên nói a!”

Bình luận (0)

Để lại bình luận