Chương 27

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 27

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Luis liếc nhìn gã em trai, ánh mắt lạnh lùng như dao găm, ngụ ý: “Có gì thì mau nói thẳng, đừng vòng vo.”
Heyman vẫn chưa chịu từ bỏ ý định dòm ngó Bạch Mộc. Gã gãi gãi sau gáy, cười nham nhở bổ sung: “Mùi vị của cô ả đó khá đặc biệt đấy, thơm hơn hẳn đám người bình thường. Này anh trai, khi nào anh chơi chán rồi thì cho em nếm thử chút đi, em không ngại dùng đồ thừa đâu.”
“Rầm!”
Cả thân hình gã bị một cú đá vô hình hất văng ra xa 3 mét, đập mạnh vào bức tường đá lạnh lẽo.
________________

Khi Luis trở về phòng ngủ, hắn thấy một cảnh tượng khiến cơn giận vừa rồi dịu đi đôi chút. Bạch Mộc đang cầm mấy món trang sức đá quý lấp lánh, loay hoay, hì hục ở đầu giường của hắn. Nàng chổng mông lên, quỳ trên nệm, hoàn toàn không biết rằng sau lưng mình đã xuất hiện một bóng đen to lớn.
Vì quá tập trung vào công cuộc “đào mỏ”, nàng lỡ làm rơi tấm chăn xuống đất lúc nào không hay. Chiếc váy ngủ mỏng manh bị kéo lên cao, để lộ cặp mông tròn trịa, căng mẩy đang lắc lư, vặn vẹo trong không khí theo từng cử động của nàng.
Mùi thơm ngọt ngào, quyến rũ từ dưới lớp váy tỏa ra, bay đến quấn chặt lấy khứu giác nhạy bén của hắn. Nó như một liều thuốc kích dục cực mạnh, dụ dỗ chút lý trí vốn đã mong manh, khó kiểm soát kia của hắn.
Hắn tiến lại gần. Càng đến gần, mùi thơm càng nồng nặc, mê hoặc. Hắn nhớ lại vẻ mặt tái nhợt, yếu ớt của nàng lúc ngất đi khi bị Heyman tấn công. Mặc dù lý trí bảo hắn phải nhẹ nhàng, nhưng cơ thể lại phản bội, tự động đi đến, nằm đè lên lưng nàng.
Bạch Mộc rùng mình một cái, kinh hãi quay đầu lại. Bờ môi mềm mại của nàng vô tình lướt qua góc mặt lạnh lẽo của hắn.
Sợi dây lý trí của Luis ngay lập tức đứt phăng.
Hắn chộp lấy thời cơ, cúi xuống hôn ngấu nghiến lên cái miệng nhỏ đang hé mở vì giật mình của nàng. Đầu lưỡi hắn thô bạo luồn vào, tham lam càn quét, tỉ mỉ dò xét mọi ngóc ngách, nếm trọn vị ngọt trong khoang miệng nàng. Rồi hắn lại quấn lấy cái lưỡi rụt rè của nàng, dây dưa không dứt, mút mát đến khi nàng không thở nổi.
Hắn xoay người, ôm lấy eo nàng, đảo ngược vị trí. Giờ đây, Bạch Mộc đang ngồi trên bụng hắn, bị hắn mạnh mẽ đè gáy lại, cưỡng ép hôn môi cuồng nhiệt. Bàn tay hư hỏng của ai đó bắt đầu không yên phận, thò vào trong váy ngủ, trượt dọc theo đùi non, tìm kiếm nơi tư mật.
Trong lúc hoảng loạn, người con gái vội vàng dùng hai tay đè chặt bàn tay đang ấp ủ mưu đồ gây rối kia lại. Hai đôi môi tách ra, kéo theo một sợi chỉ bạc dâm mị. Nàng dựa vào bên tai hắn, thở hổn hển dồn dập, giọng nói run rẩy: “Ha a… Không được… Chàng quên là em… Em đang…”
“Ta biết…”
Luis liếm nhẹ lên khóe miệng sưng đỏ của nàng, thì thầm đáp lại. Trong giọng nói trầm khàn còn vương chút nhõng nhẽo, mềm mại hiếm thấy: “… Ta biết em đang đến tháng. Ta không làm gì quá giới hạn đâu, hứa đấy.”
Hắn dừng lại một chút, ánh mắt long lanh đầy vẻ cầu khẩn giả tạo: “Ta chỉ muốn hôn thôi, được không em? Hửm?”
Nói xong, cũng chẳng đợi nàng đồng ý, hắn lại lần nữa áp môi mình lên môi nàng, tiếp tục nụ hôn sâu, tham lam hút lấy từng giọt nước bọt ngọt ngào của nàng như kẻ chết khát tìm thấy nguồn nước.
Bạch Mộc thở dốc, hai má đỏ bừng vì thiếu khí. Nàng giãy giụa yếu ớt muốn thoát ra, nhưng lại bị hắn dễ dàng đẩy ngã xuống giường.
“Đừng trốn.”
Hơi thở nóng hổi của hắn phả vào tai nàng, kích thích đến mức khiến cơ thể Bạch Mộc nháy mắt mềm nhũn, tan chảy như sáp nến.
Luis hôn lên vành tai nhạy cảm của nàng, rồi lại cẩn thận di chuyển xuống dưới, hôn lên những vết cắn bầm tím còn sót lại trên chiếc cổ trắng ngần. Mỗi một chỗ, hắn đều hôn đi hôn lại nhiều lần, liếm láp đầy trân trọng như muốn xóa đi nỗi đau cho nàng.
Mãi hồi lâu sau, hắn mới chịu di chuyển xuống thấp hơn. Đôi môi hắn men theo xương bướm quyến rũ, hôn dọc xuống eo, để lại những vệt nước ướt át trên làn da mịn màng. Cuối cùng, hắn vén làn váy ngủ của nàng lên đến tận hông.
Nàng đang mặc một chiếc quần lót ren nhỏ xíu, đính cái nơ xinh xắn, là sản phẩm nàng tự chế từ khăn tay. Tấm vải mỏng manh ấy che đi nơi thơm tho, ngào ngạt nhất.
Yết hầu của Luis khẽ nhúc nhích. Hắn nhìn chằm chằm vào cặp mông trắng nõn đang hiện ra trước mắt, cuối cùng không kìm được dục vọng, cúi xuống cắn nhẹ vào một bên mông nàng.
“A!”
Người con gái thở hắt ra một hơi, giật nảy mình. Nàng vội vã trườn lên, trốn tiệt vào trong lớp chăn bông dày sụ, quyết tâm không cho hắn thực hiện tiếp hành động đồi bại nào nữa.
“Không được, không được… Thật sự không được mà!” Bạch Mộc lắc đầu nguầy nguậy, thò cái đầu rối bù ra khỏi chăn, đôi mắt ầng ậc nước nhìn hắn: “Em sợ… Chàng đừng cắn…”
Nói xong, nàng còn cố tình bày ra dáng vẻ đáng thương, tội nghiệp vô cùng để hắn mủi lòng. Trong khi đó, bàn tay giấu dưới chăn bông lại tranh thủ nhét vội mấy viên đá quý – chiến lợi phẩm vừa cạy được – vào túi áo.
Luis bật cười trước vẻ “diễn sâu” của nàng. Hắn nắm lấy bàn tay đang lơ lửng giữa không trung của nàng, thở dài một tiếng đầy cưng chiều, rồi nhét nó vào trong chăn ấm, nhẹ nhàng vuốt ve.
Bạch Mộc thầm cảm thấy may mắn vì mình không bị đau bụng kinh dữ dội như nhiều người khác. Nếu không, với cái đà ngày nào cũng bị “cục băng di động” này dính lấy, ôm ấp, sờ soạng thì chỉ sợ nàng sẽ đau đến ngất xỉu mất thôi.
Mắt cá chân nhỏ nhắn bị bàn tay to lớn của hắn nắm gọn trong lòng bàn tay. Hơi lạnh từ tay hắn truyền sang khiến ngón chân nàng co rúm lại. Nàng nằm im, run rẩy nắm chặt cái nĩa bạc trong tay (vũ khí đào mỏ chưa kịp cất), trố mắt nhìn hắn kéo chân mình lại gần.
Rồi nàng lại kinh hoàng nhìn hắn há miệng, chà xát hàm răng nanh sắc nhọn vào bắp chân trắng muốt của mình. Vẻ mặt hắn lúc này đậm vẻ bất mãn, cau có, giống hệt như một chú chó cưng to xác bị bỏ đói lâu ngày, đang hờn dỗi chủ nhân vì không được cho ăn no.
Bạch Mộc nằm im thin thít, nhìn Luis ngửi tới ngửi lui khắp người mình như một con thú đánh hơi con mồi. Hắn cắn cắn, liếm liếm lên đùi, lên eo, lên cổ nàng, nhưng tuyệt nhiên vẫn giữ đúng lời hứa: ngoan cực kỳ, chỉ liếm mút chứ không hề cắn phập xuống để hút máu.
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận