Chương 27

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 27

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Tiềm thức trỗi dậy
Khuôn viên trường đại học sau bao nhiêu năm vẫn vậy. Cái nắng tháng năm rực rỡ, tiếng ve kêu râm ran, và mùi sách cũ phảng phất trong không khí. Thư Tâm bước đi trên con đường rợp bóng cây, lòng bồi hồi một cách kỳ lạ.
Đây là nơi chứa đựng thanh xuân của cô, nơi cô từng là một nữ sinh ưu tú, đầy hoài bão. Nhưng cô đã rẽ ngang, chôn vùi tất cả trong một cuộc hôn nhân ngột ngạt.
Giáo sư Dương vẫn như xưa, mái tóc bạc trắng nhưng đôi mắt thì tinh anh. Bà nhìn Thư Tâm, một cái nhìn xuyên thấu.
“Thư Tâm, đã lâu không gặp. Em…” Bà ngập ngừng, “Em có vẻ… khác quá.”
Thư Tâm vô thức đưa tay sờ lên má. “Dạ… có lẽ là do em vừa đổi kiểu tóc.”
Giáo sư Dương cười hiền hậu. “Không phải tóc. Là thần thái. Trông em… rực rỡ hơn. Giống như một đóa hoa cuối cùng cũng chịu nở.”
Câu nói đó khiến Thư Tâm sững sờ. Rực rỡ? Hay là sự buông thả của kẻ đã nếm mùi tội lỗi?
Công việc diễn ra suôn sẻ. Khả năng ngôn ngữ của cô vẫn còn đó, sắc bén và nhạy cảm. Giáo sư Dương rất hài lòng.
“Thư Tâm này,” bà đột nhiên nói, “Em có nghĩ đến việc quay lại Nam Thành làm việc không? Một người bạn của tôi đang cần một phiên dịch viên tiếng Anh có nền tảng tốt. Lương bổng rất khá.”
Tim Thư Tâm đập lỡ một nhịp. Rời khỏi quê nhà? Rời khỏi Lý Đức Hải? Bắt đầu một cuộc sống mới?
“Em… em có thể sao?”
“Tại sao không? Em có năng lực. Đừng lãng phí nó, Thư Tâm à.”
Một lời đề nghị, một cánh cửa bất ngờ mở ra. Đây có phải là lối thoát không?
Điện thoại trong túi rung lên. Là tin nhắn của Lăng Thiệu.
“Em đang làm gì?”
Cô vội vàng nhắn lại: “Em đang nói chuyện với giáo sư.”
Tin nhắn trả lời gần như ngay lập tức: “Đừng nói lâu quá. Nhớ em.”
Ngón tay hắn như một chiếc vòng kim cô vô hình, siết lấy cô ngay cả khi hắn không ở bên cạnh.
Cô nhận lời phỏng vấn. Cô nói với giáo sư Dương rằng cô sẽ suy nghĩ nghiêm túc. Cô bước ra khỏi phòng làm việc, cảm giác choáng ngợp. Lần đầu tiên sau năm năm, cô cảm thấy mình đang sống, đang tự quyết định tương lai của mình.
Đó là một cảm giác nguy hiểm, và nó gây nghiện còn hơn cả những đụng chạm của Lăng Thiệu.
Hắn đã đợi cô ở cổng trường. Hắn không lái chiếc xe sang của mình, mà là một chiếc SUV bình thường, có lẽ là để tránh sự chú ý. Hắn mở cửa xe cho cô.
“Xong rồi à?”
“Vâng.”
Hắn không hỏi gì thêm, nhưng khi xe chạy, bàn tay hắn tìm đến tay cô.
“Giáo sư của em nói gì?”
“Bà ấy… giới thiệu cho em một công việc.”
Lăng Thiệu im lặng một lúc. Tiếng động cơ đều đều. “Ở đây?”
“Vâng.”
Hắn siết nhẹ tay cô. “Tốt. Anh không muốn em ở xa anh.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận