Chương 270

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 270

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Ác Mộng 10 Năm
Cha càng tức giận chất vấn bà ấy: “Tôi không thương cô sao, Nhan Thính?! Cả đời này tôi lấy lòng cô, kết quả thì, mẹ nó, cô cho tôi đội nón xanh nhiều năm như vậy! Còn để tôi nuôi con trai của thanh mai trúc mã với cô! Khốn kiếp, cô coi tôi là gì?!”
Cha hét lên: “Nhưng tôi có thể tha thứ cho cô một lần nữa, giao nghiệt chủng này cho tôi, tôi sẽ xem như chưa xảy ra chuyện gì!”
Mẹ đứng ở trong gió, ôm em trai khóc thút thít, vẻ mặt lẫm liệt, không hề nói gì, xoay người nhảy xuống sông.
Anh ta kinh hoàng tiến lên, nhưng cha kéo anh ta lại, không để anh ta đi cứu người.
Ngày hôm ấy gió vô cùng lạnh, nhất định nước sông cũng rất buốt giá, mặt sông có gợn nước dập dờn tản ra, rất nhanh thì an tĩnh lại.
Anh ta vùng ra khỏi cha và nhảy xuống sông, ở trong nước không thể nhìn rõ ràng, nhưng mơ hồ có thể thấy hai bóng người đang ôm nhau rất chặt.
Lâu Thính Tứ đuổi theo sau, bắp chân anh ta có cảm giác đau nhói, khiến cơ thể của anh cũng chìm xuống dưới nước.
Hai bóng hình kia càng lúc càng xa, anh ta đành nhắm mắt.
Bất chợt, một cánh tay ôm thật chặt chỗ eo anh ta, mang theo mùi thơm vô cùng quen thuộc ôm chặt lấy Lâu Thính Tứ.
Anh ta ngạc nhiên mở mắt, chạm phải lông mày kiên định của Kiều Sở Sở: “Đừng sợ Lâu Thính Tứ, tôi sẽ không để anh chết.”
Cô ôm anh ta vào trong lòng: “Có tôi ở đây.”
Lâu Thính Tứ dựa trên ghế salon, lông mày nhăn chặt, đầu đầy mồ hôi lạnh, cổ họng phát ra tiếng rên tựa như một con thú nhỏ.
Kiều Sở Sở vỗ nhẹ vai anh ta: “Lâu Thính Tứ? Lâu Thính Tứ?”
Lâu Thính Tứ bỗng tỉnh lại, nhìn thấy Kiều Sở Sở, theo bản năng ôm nhào lấy cô!
Kiều Sở Sở giống như bị một con gấu to bao trùm, ngã ngồi trên đất: “Anh sao vậy?”
Lâu Thính Tứ siết chặt vòng tay, ôm chặt lấy cô, anh ta thở gấp một lúc lâu, mới dần dần tỉnh lại.
Là ác mộng.
Đã rất lâu rồi anh ta không nằm mơ thấy chuyện ngày bé.
Trước kia anh ta đều tỉnh lại khi bắp chân bị chuột rút, lần này nằm mơ lại mơ thấy Kiều Sở Sở đến cứu anh ta.
Hơn nữa…
Lúc này anh ta còn ôm cô?
Lâu Thính Tứ vội vàng đứng dậy và kéo cô đứng lên, lùi về sau hai bước: “Thành thật xin lỗi cô Kiều, tôi gặp ác mộng.”
Sở Sở lắc đầu, lo lắng nhìn anh ta: “Anh có ổn không? Mà sao anh lại ngủ ở đây?”
Lâu Thính Tứ ngẩn người, chính anh ta cũng không hiểu.
Thật ra anh ta chỉ muốn nhìn Kiều Sở Sở, anh ta luôn cảm thấy an tâm hơn khi nhìn cô.
Nhưng Lâu Thính Tứ không ngờ lại ngủ.
Lâu Thính Tứ xin lỗi cười: “Có lẽ tôi mệt quá, không có gì.”
Kiều Sở Sở lo lắng nhăn mày: “Không phải vì chuyện Chúc Trường Mệnh phản bội nên anh mơ ác mộng chứ? Anh vẫn chưa tỉnh hẳn đúng không, giờ tôi không mệt, nếu không tôi cùng anh ra ngoài xả hơi nhé?”
Cô xem thời gian: “Bây giờ vừa đúng năm giờ sáng, tôi cũng không ngủ được, qua một lúc nữa thì trời sáng rồi.”
Lâu Thính Tứ đờ ra, trong mắt thoáng hiện lên chút vui vẻ: “Được, đúng lúc tôi muốn cho cô xem thứ này.”
Anh ta cầm lấy chăn lông nhỏ trên ghế salon, phủ thêm cho cô: “Đi theo tôi.”
Kiều Sở Sở đi cạnh anh ta, len lén liếc mắt nhìn Lâu Thính Tứ.
[Ôi, đáng thương thật, bị chính em trai tự tay anh ta nuôi lớn phản bội.]
[Nếu mình là anh ta chắc cũng khóc đến chết mất, ít nhất phải một tuần mới có thể thoát khỏi loại chuyện này, nên tốt hơn là ở cạnh anh ta một lúc, dời sự chú ý của anh ta.]
Lâu Thính Tứ hạ thấp mi, từ từ nhếch khóe miệng lên, rốt cuộc không còn là nụ cười xã giao nữa, thay vào đó là sự dịu dàng triền miên.
Anh ta đưa Kiều Sở Sở đi xuyên qua hành lang dài, đi thẳng đến gara đỗ xe.
Cách đó không xa có một chiếc Lamborghini màu đỏ đậm không phô trương nhưng rất phong cách.
Anh ta chỉ về chiếc xe ấy: “Cô thấy chiếc xe đó thế nào?”
Kiều Sở Sở nheo mắt nhìn kĩ hơn, bị vẻ đẹp kia làm mở to mắt: “Rất ngầu, trông rất đẹp, là xe của anh sao?! Tôi có thể lên sờ một cái không?!”
Lâu Thính Tứ cười tươi, nỗi niềm trong lòng lập tức tan biến: “Đây không phải là xe của tôi.”
Anh ta giơ chìa khóa xe luôn mang theo người lên, bình tĩnh đưa cho Kiều Sở Sở: “Từ hôm nay, đây là xe của cô… A? Người đâu?”
Lâu Thính Tứ sững sờ nhìn phía sau.
Bên trong hầm đỗ xe sáng choang không có một bóng người.
Mới ban nãy Kiều Sở Sở còn đang ríu rít bên anh ta đột nhiên biến mất.
Anh ta đi mấy bước: “Cô Kiều? Cô Kiều?”
Không có ai trả lời.

Bình luận (0)

Để lại bình luận