Chương 270

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 270

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

269 Hiện tại sẽ làm em 1
Bốn mắt nhìn nhau, ai cũng không nói chuyện.
Thậm chí Diêu Phong và Trịnh Lam có chút không hiểu sao xấu hổ cũng cứ như thế nhìn bọn họ, một người trong mắt có thiên ngôn vạn ngữ, một người biểu cảm không chút dao động.
Này…
Mãi cho đến khi Giang Đình rời mắt, mãi cho đến khi một tiếng gọi ngạc nhiên đánh gãy “Đường…”
Đường Nhã Nam quay đầu lại, một đám công tử ca anh tuấn sải bước đến bên này, người gọi cô rất xa lạ, nhưng khí chất cao quý.
Nghe giọng điệu và nhìn quần áo trên người là biết chơi cùng một chỗ với Giang Đình.
Đường Nhã Nam có chút hoảng hốt.
Thời gian giống như trở về thời điểm người đàn ông kia dẫn cô ta đi làm quen với hội bạn tốt nhất của mình, tiếng nói cười vui vẻ. Thì ra đã qua lâu như thế.
“Thật sự là cô.” Đối với poster trở thành người thật, Mạnh Diệc Hào vẫn có chút sững sờ, thuở thiếu niên, anh ta di dân sang nước ngoài, chưa từng chứng kiến đoạn tình cảm này của Giang Đình, chỉ nghe Diêu Phong kể qua.
Hiện giờ nhìn thấy người thật, cổ họng nghẹn lại, không biết nên nói gì.
Mấy người bên cạnh đều đã nhận ra Đường Nhã Nam, lớn minh tinh quốc tế có ai mà không biết chứ.
“Chào mọi người.” Đường Nhã Nam đến gần lễ phép chào hỏi, sau đó cười nói với bạn cũ “Diêu Phong, đã lâu không gặp.”
“Cô về khi nào thế?” Diêu Phong hỏi.
“Ngày hôm qua.”
“Cô càng ngày càng xinh đẹp, chỉ sợ đi trên đường tôi cũng không dám nhận.” Diêu Phong cười ha hả lại khách sáo “Tới Tây Xương du lịch sao?”
Nói xong mới nhận ra chính mình ngu ngốc cỡ nào, chẳng phải rõ ràng đến tìm người à?
Đường Nhã Nam chỉ cười không nói, hàng mi dài buông xuống, lúc đó thấp thỏm vượt qua bắc bán cầu từ Los Angeles đến Đế Đô.
Cuối cùng, cô ta chậm rãi ngước mắt, đem ánh mắt chuyển đến người đàn ông bên cạnh Diêu Phong, khóe môi cong lên độ cong mê người “Đã lâu không gặp.”
Năm năm, đã lâu không gặp.
Giang Đình bình đạm liếc qua cô ta, gật đầu “Đã lâu không gặp.”
Giọng nói không chút gợn sóng, ánh mắt Đường Nhã Nam hơi ngưng lại, lường trước rất nhiều phản ứng của anh ta, chỉ là không nghĩ đến cái này.
Cô ta không kìm lòng được đến gần một bước, nhìn anh ta “Chúng ta có thể nói chuyện riêng không?”
Mấy người nhìn đến bây giờ đã từ mơ hồ thành hiểu rõ, đây là đến hợp lại.
Nhìn một lúc, Mạnh Diệc Hào dần dần nhận ra sự cổ quái, ánh mắt người phụ nữ trước mặt cùng với đôi mắt nào đó trong trí nhớ trùng hợp.
Đều là mắt hồ ly giống như biết nói, một người là mẫu đơn nở rộ đến tận cùng, một người giống như đóa hoa ngây ngô.

Bình luận (0)

Để lại bình luận