Chương 271

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 271

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Ta không có chứng cứ
“Thật kỳ lạ, rõ ràng Tề Thiên kiêu ngạo và lạnh lùng, thậm chí nhiều lúc còn không coi ai ra gì, nhưng hắn lại rất được các cô gái yêu thích, nhất là những cô gái có gia thế.”
Vẻ kiêu ngạo và lạnh lùng này không nhằm vào Kỷ Hồi Châu, nhưng hắn có thể nhận ra.
Chỉ cần không bằng Tề Thiên, lại không giúp được gì cho Tề Thiên, tương lai cũng không có nhiều phát triển thì điệu bộ lạnh lùng của Tề Thiên trở nên đặc biệt rõ ràng.
Nhưng vì hắn ta thường như vậy nên không có quá nhiều người nhận ra.
Kỷ Hồi Châu không nói tên thanh mai của mình, có lẽ cũng không cần thiết, chỉ nói: “Từ khi thích Tề Thiên, nàng ấy liền không thể dừng lại nổi nữa, từ thích đến hy sinh, rồi sau đó…”
Hắn ngẩng đầu nhìn Lạc Đình Vân.
“Sau đó, giống như sư tỷ của cô vậy, đối xử tốt với Tề Thiên như thể phát điên.”
Tay của Lạc Đình Vân đột nhiên siết chặt. Chàng nhìn chằm chằm vào Kỷ Hồi Châu, muốn phản bác nhưng không biết nói gì.
Chuyện hệ thống, chuyện cốt truyện, tình hình thật sự của sư tỷ, rõ ràng không thể nói với Kỷ Hồi Châu, nên Lạc Đình Vân chỉ có thể im lặng.
Kỷ Hồi Châu lại lau mặt.
Hắn không dùng linh lực, mưa xối xả chảy xuống mặt hắn.
“Không giấu gì cô, có lẽ cô cũng đã nhận ra, ta rất thích nàng ấy, thậm chí hai bên gia đình cũng đã thảo luận rằng sau này sẽ kết hôn, nàng ấy là vị hôn thê của ta. Ban đầu nàng ấy cũng không phản đối, nhưng sau khi Tề Thiên xuất hiện thì mọi thứ đều đã thay đổi.”
Con gái đã mê đắm Tề Thiên như vậy, dĩ nhiên gia đình cũng không còn nhắc đến chuyện kết hôn nữa, tình cảm thiếu niên của Kỷ Hồi Châu cũng dần chôn vùi trong lòng.
“Cô cũng xuất thân từ thế gia nên cũng biết, chúng ta phải lịch luyện không ít, một gia tộc của một tòa thành không nhỏ cũng nắm giữ không ít tài nguyên.”
Nói đến đây, ánh mắt của Kỷ Hồi Châu bất giác dại ra.
Tề Thiên có tài năng, thường giúp gia tộc làm việc, dĩ nhiên có tư cách hưởng thụ một chút tài nguyên, nhưng tài nguyên không có nghĩa là không có nguy hiểm, nhất là bí cảnh hoặc những nơi họ phải lịch luyện cùng nhau.
“Sau đó đã xảy ra chuyện ngoài ý muốn.” Có thể là do cảm xúc, hoặc vì lý do khác mà giọng Kỷ Hồi Châu hơi run run: “Chúng ta tản nhau ra, đối mặt với nguy hiểm một mình, ta còn nghĩ sẽ đi tìm nàng ấy, trước đây quan hệ tốt nên ta vẫn có cách tìm được nàng ấy.”
Ánh mắt của Kỷ Hồi Châu dần trở nên sâu thẳm, như thể chìm vào hồi ức.
Một nhóm người ở Kim Đan kỳ hoặc Trúc Cơ kỳ vẫn còn rất non nớt, khi đó hắn cũng non nớt, nhưng vẫn cẩn thận tiến lên trong nơi đầy rẫy nguy hiểm.
Hắn tìm được người mình muốn tìm, nhưng khi thấy nàng ấy thì cô gái đó đã bị linh thú cắn đứt một chân.
Xung quanh đầy máu của nàng ấy.
Kỷ Hồi Châu còn nhớ khi đó máu hắn như trào ngược vì cảm xúc cực đoan dâng trào, cơ thể hắn cứng lại nhưng vẫn bất chấp tất cả lao tới. Thế nhưng ánh mắt của cô gái lại hướng về phía khác, tay nàng ấy chỉ về một bên, khẩn cầu.
“A Thiên, cứu ta, cứu ta…”
Kỷ Hồi Châu chạy tới trước mới thấy Tề Thiên đang hoảng loạn. Nhưng Tề Thiên chỉ lùi lại.
Khi đòn tấn công của Kỷ Hồi Châu giáng xuống linh thú, cơ thể cô gái đã bị cắn nát một nửa, ánh mắt cũng trở nên trống rỗng như thể tuyệt vọng.
“Ta không cứu được nàng ấy… không cứu được nàng ấy, thậm chí còn không giữ được thi thể.”
Kỷ Hồi Châu hít một hơi thật sâu, nhưng vẫn không kiềm chế được giọng nói run rẩy, ngẩng đầu nhìn Lạc Đình Vân, trong mắt có vẻ căm hận: “Ta đã thấy Tề Thiên lợi dụng người khác rất nhiều lần, chấp nhận sự hy sinh của họ một cách hiển nhiên, và khi gặp nguy hiểm thì sẽ đẩy họ ra ngoài.”
Thậm chí câu cuối cùng cô gái nói trước khi chết cũng là tại sao A Thiên không cứu nàng ấy.
Khi đó Kỷ Hồi Châu mạnh hơn Tề Thiên, nên hắn biết rõ nếu Tề Thiên chịu cố gắng thì ít nhất hai người họ có thể cầm cự đến khi hắn đến, hoặc hai người có thể cùng chạy, cô gái đó có truyền tống phù cao cấp.
“Ta không có chứng cứ.” Kỷ Hồi Châu ngẩng đầu nhìn Lạc Đình Vân: “Cũng như vừa rồi, ta đột nhiên cảm thấy đau đớn, linh lực cũng bị cắt đứt.”
“Ta biết hắn đã làm nhiều chuyện, nhưng ta không có chứng cứ.”
Khi Lạc Đình Vân trở lại bên cạnh Nam Hi thì nàng cũng đã hoàn thành cốt truyện.
Mọi người cũng gần như đã nghỉ ngơi xong, việc của thành Thanh Khê sau này không còn liên quan đến Nam Hi và những người khác, vì vậy Nam Hi bèn nhìn về phía Lạc Đình Vân.
Lúc này xung quanh vẫn còn người nên Nam Hi không hỏi gì, thậm chí khi nhìn Lạc Đình Vân cũng chỉ là một cái liếc nhẹ.
Nhưng Lạc Đình Vân lại như có thể biết được suy nghĩ của nàng, khẽ gật đầu với nàng.
Thành chủ thành Thanh Khê cảm ơn những người đã đến giúp đỡ, cuối cùng nở nụ cười cay đắng, nói: “Lúc này tình thế bấp bênh, không biết sau này thành Thanh Khê còn có thể tồn tại hay không. Nếu sau kiếp nạn còn cơ hội tái sinh thì ta nhất định sẽ cảm tạ chư vị.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận