Chương 271

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 271

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Mượn Người
Lâu Thính Tứ dần dần cảm thấy bất an, lấy di động bấm số Wechat của Kiều Sở Sở.
Trong hầm đỗ xe vang lên tiếng nhạc chuông dễ nghe…
“Anh yêu em, em yêu anh, thành phố mật tuyết đầy ngọt ngào.”
(Thành phố mật tuyết đồng âm là Mixue Bingcheng. Tên công ty Mixue bán kem và trà sữa. Đây là lời bài hát quảng cáo của Mixue.)
Anh ta đi theo âm thanh tìm kiếm, chỉ thấy di động của Kiều Sở Sở nằm im dưới đất, trên đó còn có ảnh lớn diện và trạng thái của cô.
Bên cạnh di động của Kiều Sở Sở còn có một chiếc điện thoại nữa.
Anh ta vội vàng nhặt lên và mở khóa.
Điện thoại chợt phát ra một đoạn video.
Trong video, Doanh Trần phách lối ngồi trên ghế salon được làm từ da thật, giơ ly rượu về phía ống kính: “Lâu Thính Tứ, tôi là Doanh Trần, khi anh nhìn thấy chiếc điện thoại này, Kiều Sở Sở đã bị đàn em của tôi đưa đi rồi, tôi nghe được tiếng lòng của cô ấy nói rằng bên người tôi cũng có phản đồ, nên chỉ cần tôi dùng cô ấy tìm được phản đồ, tôi sẽ trả cô ấy lại cho anh, anh không cần mất công tìm cô ấy, tôi sẽ chào hỏi với người nhà của cô ấy, thế nhé, hẹn gặp lại.”
Lâu Thính Tứ: “?”
“?????”
“????????”
Kiều Sở Sở ngay dưới mắt hắn mà lại bị Doanh Trần đưa đi?!
Anh ta vội vàng gọi điện cho Tống Ngọc: “Tống Ngọc, không thấy Kiều Sở Sở, mau dẫn người đi tìm!”

Kiều Sở Sở bị ném mạnh vào trong chiếc Lincoln Stretch Limousine.
Cô lăn trên ghế bằng da thật, hồi lâu vẫn chưa lấy lại sức: [Con mẹ nó, ai thế! Là ai bịt miệng mình, khiến mình không thể nói chuyện!]
Cô thở dốc, nhọc nhằn chống người lên: [Nếu không phải thuốc tăng lực mất tác dụng, với không phải mình vừa dùng kỹ năng nên vẫn còn đang trong thời gian bị mệt thì mình sẽ bị bắt sao?!]
Cô tức giận trừng mắt, chạm phải ánh mắt của Doanh Trần.
Kiều Sở Sơ ngẩn ra: “Doanh Trần?!”
Nụ cười hiện lên trên khuôn mặt đẹp trai của Doanh Trần, anh ta từ trên cao nhìn xuống cô, trong tay còn cầm Whisky, rất hào hứng nói: “Kiều Sở Sở, tôi không ngủ một đêm, đang chờ để bắt cô, cô thì hay rồi, được ngủ say, lại còn đi xem xe thể thao với Lâu Thính Tứ, xe thể thao có vừa ý cô không?”
Anh ta lắc ly rượu, giọng điệu ẩn ý: “Tôi phải nhắc cô, Vi Sinh Hoài Lăng là tên có tính ghen tuông rất mạnh, nếu cô còn thả thính khắp nơi như thế, cậu ta sẽ giết người đấy.”
Kiều Sở Sở không thể hiểu nheo mắt lại.
[Cái gì?]
[Tại sao đều là tiếng Trung nhưng sao nói gì mình không hiểu?!]
Cô điềm đạm mở miệng: “Cái tên này, anh có bị bệnh không? Anh đang nói vớ vẩn gì thế? Vì sao anh bắt tôi đến đây mà chưa chào hỏi gì? Anh có lễ phép không?!”
Doanh Trần vắt chéo chân, nắm chắc phần thắng nhìn cô: “Tôi có việc muốn nhờ cô, hơn nữa việc này có mình cô làm được, chỉ cần cô giúp tôi chuyện này, tôi sẽ thả cô, còn cho cô một trăm triệu.”
Kiều Sở Sở câm nín.
Kiều Sở Sở từ từ ngồi thẳng người.
Cô chỉnh trang tóc một chút.
Co chân thẳng người.
Khuôn mặt cô tràn ngập nghiêm túc nhìn Doanh Trần, hạ giọng để có giọng trầm thấp thu hút: “À? Không biết tổng giám đốc Doanh cần tôi giúp gì?”
Doanh Trần nhướn mày, cân nhắc đánh giá hai chữ này: “Tổng giám đốc Doanh?”
Kiều Sở Sở mỉm cười gật đầu: “Đúng vậy, tổng giám đốc Doanh.”
Doanh Trần xì cười một tiếng, đặt ly xuống, hai tay giao nhau đặt trên đùi: “Tôi còn tưởng rằng cô không có hứng thú với tiền, dù sao nhà cô có sản nghiệp lớn, một trăm triệu chỉ là mục tiêu nhỏ mà thôi.”
Kiều Sở Sở cười mỉm: “Đó là mục tiêu nhỏ của anh tôi, không phải tôi, tôi không kiếm được mục tiêu nhỏ.”
Doanh Trần nheo mắt: “Của anh cô không phải là của cô sao?”
Kiều Sở Sở tiếp tục cười: “Không phải, bọn họ là bọn họ, tôi là tôi.”
Cô vừa nói vừa thôi cười, vững vàng đứng lên: “Anh nói chuyện này có giá trị một trăm triệu, anh muốn tôi làm gì đây?”
Doanh Trần hé miệng, Kiều Sở Sở lại cười nịnh hót: “Nói rõ trước nhé, tôi không bán thân.”
Doanh Trần không hề chần chừ: “Yên tâm, thân thể cô không có gì đáng để bán.”
Kiều Sở Sở: “Hả?”
Doanh Trần hơi dịch về phía cô: “Đúng rồi, bên người tôi có kẻ phản bội, nhưng tôi không điều tra ra, không biết vì sao, trực giác nói với tôi rằng cô sẽ làm được.”
Kiều Sở Sở à một tiếng, không thể tin mà chớp mắt.
[Sao anh ta lại cảm thấy mình làm được?]
[Chẳng lẽ lúc mình gặp anh ta, mình vô tình nói ra tiếng lòng sao?]
[Đáng ghét, cốt truyện của anh ta và Lâu Thính Tứ đều nan giải, nhưng ít nhất chuyện của Lâu Thính Tứ còn có manh mối, còn vấn đề phản bội này của Doanh Trần không hề có gợi ý nào.]

Bình luận (0)

Để lại bình luận