Chương 271

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 271

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Hai người nói nhỏ với nhau, Tiểu Thanh đi theo sau nghe mặt đỏ tai hồng, nghĩ tiểu thư bọn họ nói nhỏ cũng quá to rồi
Lúc này Minh San mới nhớ tới phía sau còn có Tiểu Thanh, thì quay đầu nói với cô ấy
“Cô đến phòng bếp bảo mấy người làm ít đồ ăn nhắm rượu đi, giữa trưa tôi muốn bồi cha uống hai ly.”
Mấy bà vợ bé vừa đi, hậu trạch phu nhân triền miên trên giường bệnh mặc kệ mọi chuyện, chỉ còn một mình tiểu thư, đương nhiên mọi người sẽ nghe lời cô.
Tiểu Thanh lĩnh mệnh rời đi, Minh San lập tức nắm tay cha đi đến phòng làm việc của hắn.
Đi vào đóng cửa lại, cô đã bị cha ôm đè lên cửa, hôn mãnh liệt.
Cái lưỡi đinh hương ướt mềm bị cha quấn lấy, dùng sức mút vào, hút đến toàn bộ đầu lưỡi của Minh San đều tê dại.
“Ừm… Cha, nhẹ chút…”
Cô yêu kiều hừ nhẹ.
“Sao hôm nay tốt như vậy? Còn muốn uống rượu với cha?”
Thường ngày cô đều giống như bà quản gia, không cho hắn uống quá nhiều rượu.
Minh San ôm lấy cổ cha, vươn đầu lưỡi liếm khóe môi và cằm hắn, giống y như con mèo dính người, trong giọng nói tràn ngập ý cười, nói
“Hôm nay không chỉ cho cha uống rượu, còn cho cha uống hoa tửu.”
Thích Kỳ Niên nhướng mày, buồn cười nói “Hoa tửu? Con biết cái gì gọi là hoa tửu không?”
“Rượu uống thoải mái, phụ nữ chơi tùy ý, còn không phải là hoa tửu ư?”
Cô cười giống y như con hồ ly tinh dâm đãng, dùng ánh mắt trêu chọc hắn.
Thích Kỳ Niên bị nhìn đến côn thịt đều cứng, cúi đầu hôn lấy cô “Tiểu tao hóa, hôm nay muốn làm kỹ nữ sao?”
Minh San liếm đến vành tai hắn, há miệng cắn lỗ tai hắn hỏi lại “Cha không thích sao?”
“Thích, thích muốn chết.”
Một tay của hắn bế con gái lên, bước mấy bước đi tới trường kỷ, ném cô lên giường rộng rãi.
Không đợi cô ngồi ổn, một tay tiến vào trong váy cô, đi theo quần lót sờ tới tao bức của cô.
“Ừm…” Minh San run rẩy, đôi mắt đều nheo lại.
Hôm nay cô mặc sườn xám mà cha thích nhất, hắn luôn nói cô mặc sườn xám trông rất tao, cô sẽ mặc nhiều cho hắn nhìn.
Sườn xám rất chặt, Minh San cởi mãi không được chỉ có thể mở chân ra cho cha chơi bức cô, bị xoa đến mềm nhũn rên ɾỉ.
“Tiểu lãng hóa, quần lót đều ướt.”
Thích Kỳ Niên đứng bên cạnh trường kỷ, đẩy làn váy của con gái lên cao, lộ ra chân tâm bị quần lót che khuất của cô.
Hắn cũng không sốt ruột cởi quần lót của cô ra, mà cách quần lót xoa bức cô, lại cúi người vươn đầu lưỡi, cách vải dệt ướt át liếm tao bức cô.

Bình luận (0)

Để lại bình luận