Chương 271

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 271

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Sau khi Chức Vụ trở về, nàng nghe thấy Trầm Hương người rấtgiỏi dò la tin tức thì thầm thiên tử bị bệnh.
Nàng vừa uống trà vừa thất thần suy nghĩ, Hòa Y bên cạnh hỏi “Tiểu thư đang uống gì vậy? Em còn chưa rót trà mà.”
Chức Vụ chợt bừng tỉnh, phát hiện ra cốc nước trống không.
Nàng đặt cốc xuống, giọng nhẹ nhàng “Đang yên đang lành sao bệ hạ lại bệnh?”
Trầm Hương lắc đầu, “Không biết, nghe nói là lâu rồi chưa nghỉ ngơi nên đổ bệnh.”
Chức Vụ bỗng nghĩ đến quan tài ngọc đen trên cổ tay của Yến Ân.
Nàng nghĩ thứ đồ đen đủi như vậy mà ngày nào y cũng đe0, sao lại không sinh bệnh cho được?
Mấy ngày sau, có người từ cung đến phủ Ngọc Sơn hầu, nói có người tɾong cung muốn gặp Chức Vụ.
Chức Vụ gặp người đưa tin, sau khi hỏi thăm mới biết không phải thiên tử muốn gặp nàng, mà là Hoắc Tiện Xuân muốn gặp nàng.
Chức Vụ the0 người vào cung, Hoắc Tiện Xuân quan sát nàng từ trên xuống dưới, nghĩ bụng quả nhiên là một tuyệt sắc giai nhân.
Y không khỏi chửi thầm thì ra thiên tử đúng là cái đồ háo sắc, người bình thường không động lòng, phải mỹ nữ kiều diễm bậc này mới động tâm.
“Cố tiểu thư, đã mấy ngày nay bệ hạ vẫn chưa uống được chút thuốc nào. Dù đang hôn mê nhưng lòng đề phòng của người lại rấtcao…”
Người khác cũng không thể ép thuốc vào, dùng cách nào cũng không được.
Dù Hoắc Tiện Xuân có thần thông đến đâu cũng không có cách nào để người không uống thuốc mà có thể khỏi bệnh.
Y đành phải tìm kiếm người mà thiên tử đặt vào mắt thử thuyết phục̶. Sau khi nghe ngóng y nghe nói thiên tử bỗng nhiên gửi rấtnhiều thứ cho một nữ tử ở phủ Ngọc Sơn hầụ
“Cố tiểu thư nếu có chút tình cảm với bệ hạ, có thể thử khuyên bảo người uống thuốc được không?”
Chức Vụ ngạc nhiên, nàng đã nghe nói Yến Ân bệnh từ mấy ngày trước, nàng nghĩ… nghĩ rằng lúc này đối phương đã khỏi hẳn.
Hoắc Tiện Xuân biết ý nghĩ của nàng, gần như muốn bật cười.
“Khỏi?”
“Cứ tiếp tục như vậy Hoàng thượng có thể sống thêm hai năm nữa đã là chuyện hiếm có.”
Tim Chức Vụ bỗng nhảy dựng, càng không thể tin được.
“Sao lại như vậy?”
Hoắc Tiện Xuân nói “Những năm này… người sống rấtđau khổ, sớm chết đi đối với bệ hạ có khi lại là một sự giải thoát…”
Chức Vụ ngây ra tɾong một thoáng sau đó tức giận nói “Sao Hoắc lang trung có thể nói những lời xui xẻo như vậy?”
Hoắc Tiện Xuân sững sốt.
Đây là lần đầu tiên hắn bị một tiểu thư yếu mềm răn dạy, cảm thấy… không quen lắm.
Hắn gãi đầu, “Ta đâu có nói dối.”
“Từ khi Cố Phán Thanh chết, người đã mất hết ý chí sống, nhưng lại sợ sẽ quên nàng ta, sống thoi thóp đến giờ, thật không dễ dàng gì.”
“Nhìn bệ hạ mỗi ngày như chết dở sống dở, không bằng…”
Nói đến đây, y cúi đầu, gặp ánh mắt đen láy của mỹ nhân thì không dám nói tiếp, lại càng cảm thấy kỳ lạ.
Không phải… tại sao nàng lại giận dữ với hắn?
Hơn nữa tại sao hắn lại sợ nàng?
Thật không thể hiểu được
Khi cánh cửa mở ra, Chức Vụ bước vào, nhận ra tɾong phòng rấtấm áp.
Trước kia thiên tử ở tɾong một đïện lạnh lẽo, sau khi ngã bệnh thì được chuyển đến nơi ấm áp này để nghỉ tạm.
Chức Vụ bước lên phía trước, nhìn thấy nam nhân sắc mặt tái nhợt nằm trên giường, nhưng nàng vẫn không hiểụ
Y chỉ cần sống như tɾong thoại bản đã viết, tự nhiên cũng sẽ có cuộc sống tốt đẹp.
Còn nàng có thể cứu được mạng sống của mình đã là một điều may mắn vô cùng, nàng sống tốt, tự nhiên cũng mong y sống tốt.
Nhưng y càng lúc càng tiều tụy, thậm chí còn yếu ớt hơn cả lúc đến phủ để đòi lại chiếc túi gấm.
Chức Vụ không biết phải khuyên y uống thuốc như thế nào.
“Nếu bệ hạ cảm thấy hổ thẹn vì cái chết của ta ngày trước…”
“Thật sự đó là một việc không cần thiết chút nào.”
Cho dù y có hổ thẹn, bây giờ cũng nên buông bỏ rồi mới phải.
Nghĩ đến lời Hoắc Tiện Xuân nói nếu y cứ tiếp tục như vậy thì có lẽ còn chưa đến hai năm đã không thể qua nổi…
Chức Vụ siết chặt đầu ngón tay, trái tim cũng như bị một bàn tay vô hình siết chặt.
Rốt cuộc đã sai ở đâu?
Phải chăng nàng quá bám vào những điều tɾong sách?
Nàng đã quen với việc tuân the0 cốt truyện, bảo vệ tình tiết diễn ra đúng hướng.
Nhưng lúc đó Hạnh Ngọc được nàng cứu, chẳng phải cũng đã sống sót đó sao?
Hơn nữa tɾong sách cũng không viết về phần đời còn lại của y, làm sao biết những ngày tháng sau này y không biết chăm sóc bản thân nên không sống lâu được?
Không hiểu sau Chức Vụ cảm thấy bực mình với y.
Bản thân mình đã nhường nhịn như vậy, nhưng y lại không quý trọng sức khỏe của mình.
Nàng đã nói rấtnhiều, cũng đã thử cho y uống thuốc, nhưng trời đã sắp tối mà vẫn không cho được một giọt thuốc nào vào miệng y.
Hoắc Tiện Xuân ở bên ngoài chỉ phẩy tay lớn và lại bảo người đi sắc thêm một bát thuốc nữa.
“Cho được một ngụm cũng là tốt rồi, Cố tiểu thư thử lần cuối xem sao.”
“Nếu thực sự không được thì đành phải bỏ cuộc thôi…”
Nhưng nghe những lời này, sao Chức Vụ có thể chấp nhận từ bỏ?
Sau khi suy nghĩ kỹ càng, hình ảnh y từng ôm nàng trên đùi, nâng má nàng lên và cúi đầu cho nàng uống nước trà hiện lên tɾong đầụ..
Một số việc y đã dạy nàng từ rấtlâu rồi.
Khi Chức Vụ ngẩng đầu thấy trăng đã lên cao, cuối cùng nàng cũng không nhẫn nại được nữa.
Nàng rũ mắt, chậm rãi đổ thuốc vào miệng mình.

Bình luận (0)

Để lại bình luận