Chương 271

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 271

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Đương nhiên là vì muốn bảo đảm an toàn cho tôi, ông ngoại và ông nội đã đưa ra thỏa thuận phức tạp. Tóm lại là nếu tôi ngoài ý muốn chết đi, một nửa tài sản nhà họ Diệp sẽ biến mất.”
“Mẹ tôi rời đi, ba tôi kết hôn với mối tình đầu của mình y như mong muốn. Hai năm sau, khi Diệp Thù Thần được sinh ra, tôi sống…” Dường như anh đang tìm từ ngữ hình dung phù hợp, cuối cùng nói: “Rất thoải mái.”
“Nhưng một nhà ba người đó lại không thoải mái lắm, ông ba nhìn thấy đứa con trai nhỏ đáng yêu, đau lòng thằng bé vì rõ ràng sinh ra trong nhà họ Diệp nhưng vì tờ giấy kia mà mất hết tất cả, ông ta luôn cảm thấy mình mắc nợ thằng bé.”
“Cho nên khi tôi học cấp ba, xảy ra chuyện nhà họ Đặng bị hãm hại. Việc đầu tiên ông ta làm không phải là giúp đỡ chạy chọt mà là cùng Tôn Uyển Thu thuyết phục bà nội, liên hợp cổ đông muốn hủy bỏ quyền thừa kế của tôi.”
“Khoảng thời đó, bởi vì tức giận mà sức khỏe ông nội không tốt, còn phải lo lắng cho nhà họ Đặng nên không thể lo lắng cho tôi được. Có lẽ ông chưa bao giờ nghĩ tới việc Diệp Chính Hồng lại xuống tay với tôi.”
Nói đến đây, Diệp Thù Yến dừng lại, cười tự giễu: “Thật ra tôi cũng không ngờ, tôi chỉ cho rằng ông ta thích Diệp Thù Thần hơn, lại không ngờ ông ta oán giận tôi đến thế. Có thể vì con trai út mà không tiếc diệt trừ tôi.”
Đường Noãn không ngờ Diệp Thù Yến lại trải qua những chuyện này.
Cuối cùng Diệp Thù Yến cũng ngẩng đầu lên nhìn cô: “Khi một người vẫn ở trong thung lũng, có lẽ sẽ không có ai chú ý. Thế nhưng khi một người ngã từ trên cao xuống, sẽ luôn có giời bọ muốn trèo lên đầu người đó để chứng minh mình giỏi hơn người đó.”
Khóe miệng anh khẽ giật: “Lúc đó là lần đầu tiên tôi học được cách đánh nhau.”
Đường Noãn im lặng, Diệp Thù Yến là người thừa kế Diệp Thị, bản thân anh cũng rất ưu tú, sợ là chưa từng nghe thấy mấy lời nặng nề, vậy mà lại rơi vào kết cục bị mấy kẻ hèn hạ bắt nạt đến nỗi phải đánh nhau. Đối với anh mà nói, chắc hẳn là rất khó chịu.”
Mà Giang Miểu…”
Nói đến đây, Diệp Thù Yến lại rũ mắt: “Có lẽ là sự tồn tại để chứng minh cho khoảng thời gian tôi vô năng.”
“Ba tôi rầm rộ thuyết phục các cổ đông, nói rằng tôi là một người thừa kế mang trong mình dòng máu ‘tội phạm’ của nhà họ Đặng, sẽ gây ra rủi ro cho công ty. Tin tức lan truyền trong giới, tất cả mọi người đều cho rằng tôi sẽ bị vứt bỏ, còn có vài giời bọ mà tôi chưa từng nhìn thấy đến khiêu khích tôi.”
“Trong số đó có con trai của mấy nhà mới nổi, gia đình bọn họ làm giàu bằng phương thức không sạch sẽ. Thằng nhóc đó cũng coi trời bằng vung, rất háo sắc và độc ác. Lúc học cấp hai đã có vài cô gái bị thằng đó hãm hại nhưng lại không làm được gì. Nhưng sau khi lên cấp ba, bởi vì nữ sinh trong trường đều có quyền thế, thằng đó không dám trêu chọc, cho nên lúc đầu cũng rất khiêm tốn.”

“Sau đó, bởi vì Giang Miếu ngồi cùng bàn với tôi nên bị thằng đó để ý. Sau khi biết Giang Miễu không có bối cảnh thì tiền theo dõi cô ta. Chính tai tôi nghe thấy bọn họ nói muốn chặn đường cô ta, muốn bỏ thuốc cô ta… Bởi vì không biết bao giờ bọn họ hành động nên tôi không thể báo cảnh sát được.”
Nói đến đây, anh hơi dừng lại: “Mà lúc đó, lời cảnh cáo của tôi chẳng khác nào là trò đùa tâm thường trong mắt bọn họ. Thậm chí bọn họ còn vì cảnh cáo của tôi mà trêu ghẹo Giang Miễu trước mắt tôi, để khiêu khích tôi.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận