Chương 271

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 271

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Tan cuộc, đám người mênh mông tụ thành nhiều tốp, tràn ra mấy lối, trong hội trường rộn ràng nhốn nháo.
Trần Hoài Tự hàn huyên với các giáo sư vài câu, tạm biệt, chuẩn bị rời đi.
Mạc Trình thu dọn tài liệu diễn thuyết xong, xách cặp văn kiện đứng ở phía sau anh. Trần Hoài Tự hỏi lấy chìa khóa xe: “Cậu trực tiếp về đi, tối nay không cần tiễn tôi đâu.”
Mạc Trình trong nháy mắt nghĩ tới hôm nay nhìn thấy Ngôn Trăn, trong lòng hiểu rõ, vì thế gật đầu: “Vâng, sếp tổng.”
Ngữ khí cậu trấn định, nhưng mà biểu tình bát quái “Tôi cái gì cũng hiểu” trên mặt lại bán đứng chính mình.
Trần Hoài Tự liếc mắt đã nhìn thấu, nhưng cũng không nói gì, chỉ nhắc nhở: “Cậu biết là được, nhớ đừng nói linh tinh ở công ty, lời đồn dễ bị người có tư tâm bẻ cong, tôi không muốn em ấy chịu đựng lời suy đoán lung tung.”
Vẻ mặt Mạc Trình cũng trở nên nghiêm túc: “Tôi hiểu rõ.”
Hai người theo lối ra đi ra ngoài, bên sân khấu dựng một cái bàn, nhân viên bộ phận vận hành đi cùng bọn họ đang đảm đương chức trách HR, thu thập sơ yếu lý lịch của các sinh viên.
Mạc Trình muốn đi chào hỏi dặn dò một chút, Trần Hoài Tự đứng chờ cách đó không xa, trong đám học sinh đưa lưng về phía anh, truyền ra tiếng bàn tán:
“Lão Lý cố ý gọi cô ấy đến hậu trường, nhất định là muốn giới thiệu trực tiếp, cô ấy đâu cần phải gửi sơ yếu lý lịch như chúng ta, chuẩn bị phỏng vấn, chỉ riêng họ Ngôn cũng đủ để lấy được bất cứ vị trí nào rồi.”
“Mẹ nó, căm tức thật sự, bình thường còn tỏ vẻ cao cao tại thượng, xem thường ai chứ.”
“Vào trường chúng ta nói không chừng cũng không phải thi vào bằng thực lực, nhà cô ấy có tiền như vậy, cha cô lại là giáo sư của khoa lịch sử, đi cửa sau không phải vô cùng dễ dàng sao?”
“Nhất định là đi cửa sau rồi, chỉ bằng cô ấy cũng có thể thi đậu Ninh Xuyên? Ngoại trừ xinh đẹp, không có bối cảnh gia đình thật đúng là cạnh tranh không lại người khác.”
“Ai nha, cũng không thể nói như thế, lớn lên xinh đẹp đến vậy cũng hiếm thấy, không bằng cấp cũng không sao, dáng người kia, chỉ cần cô ấy chịu, còn sợ không có tiền?”
Mấy nam sinh tụ lại một chỗ, phát ra tiếng cười bỉ ổi.
“Đủ rồi.”
Lời vừa nói ra, chung quanh yên tĩnh, mấy học sinh kia quay đầu lại, biểu tình trên mặt trong nháy mắt trở nên kinh ngạc, còn mang theo một tia khủng hoảng.
Bình thường lúc Trần Hoài Tự không cười thoạt nhìn có cảm giác xa cách, đừng nói tới giờ phút này anh cụp mắt nhìn bọn họ từ trên cao, mí mắt đè xuống, khóe môi mím lại căng thẳng, biểu cảm rất lạnh lùng.

Bình luận (0)

Để lại bình luận