Chương 272

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 272

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Minh San vừa thoải mái vừa khó nhịn rên ɾỉ ra tiếng “A ừm…”
Minh San nửa nằm trên trường kỷ, làn váy bị vén lên cao lộ ra hai chân thon dài trắng nõn, giày cao gót cũng bị cởi ra.
Trên bàn chân trắng nõn tinh xảo bôi sơn móng chân màu đỏ rực, là mấy ngày hôm trước cha tự tay tô lên giúp cô, sau đó còn bảo cô dùng chân dẫm lên côn thịt của hắn, dẫm hắn bắn.
Lúc này đôi tay của cô chống về phía sau, cơ thể mềm nhũn vặn vẹo, Thích Kỳ Niên vùi mặt vào chân tâm cô, cách quần lót dùng đầu lưỡi trêu đùa âm đế của cô, khiến cô liên tục thở dốc.
“Ừm… Cha… Thật thoải mái…” Minh San sướng đến mức bàn chân căng lên, ngón chân cuộn tròn, cơ thể run nhè nhẹ.
Thích Kỳ Niên liếm một lúc lâu, mới dùng ngón tay câu lấy quần lót của cô, kéo nó xuống dưới, vừa cởi đầu lưỡi đi theo một bên liếm xuống.
Đầu tiên là cẩn thận liếm láp một trận, mới chậm rãi dịch xuống liếm qua bắp đùi cô, đùi, đầu gối, cẳng chân, cuối cùng khi liếm đến bàn chân, quần lót đã bị hắn cởi ra ném sang một bên.
“Loại quần lót ảnh hưởng đến mỹ quan này, sau này đừng mặc, mặc váy là được.” Hắn nói mơ hồ, lại vội vàng liếm láp ngón chân sơn móng đỏ của cô.
Liếm láp thật cẩn thận, liếm từng ngón, ngay cả kẽ ngón chân đều không buông tha.
Chỉ một lát sau, chân của Minh San đều bị cha liếm đến ướt đẫm.
Minh San sảng khoái rên ɾỉ, dâm du͙c trong cơ thể hoàn toàn bị trêu chọc lên.
Lúc này ngoài cửa truyền tới tiếng gõ cửa của Tiểu Thanh, nói rượu và đồ ăn đã xong.
Lúc này hai người trong phòng mới thở hổn hển dừng lại, Minh San yêu kiều dùng bàn chân đẩy mặt cha, đẩy gương mặt như si hán của hắn ra, cười xuống trường kỷ.
Cô không rảnh lo chân tâm và bàn chân ướt đẫm, chỉnh lại làn váy đi giày cao gót vào ra mở cửa.
Thích Kỳ Niên ngồi xổm bên trường kỷ thở ra một hơi, lau mặt, lúc này mới đứng dậy ngồi lên giường, tiện tay kéo gối mềm che đi chỗ đũng quần nhô cao của mình.
Minh San mở cửa để Tiểu Thanh bưng khay vào, cô thì đi lấy một cái bàn nhỏ đặt lên giường.
Động tác của Tiểu Thanh nhanh nhẹn bưng đồ ăn và rượu lên bàn nhỏ, rất nhanh lại lui ra ngoài.
Thích Kỳ Niên nhìn con gái một cái, cười nói “Không phải uống hoa tửu sao? Sao không có mỹ nữ rót rượu?”
Khóe miệng Minh San nhếch lên cười đến quyến rũ, đi tới bên cạnh cha, mềm nhũn ngồi lên đùi hắn, nũng nịu nói
“Rót rượu tính là gì, nô gia còn có thể đút gia uống rượu nữa.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận