Chương 273

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 273

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Chọc Vào Tổ Ong
[Hai lần mình biết trước tương lai là do mình chạm vào đối phương, nên để mình xem thử có thể dự đoán được tương lai của Doanh Trần hay không.]
Doanh Trần nhếch mày, khóe mắt nhìn Kiều Sở Sở đang lén lút lại gần anh ta, cô ra vẻ không chú ý, giơ tay chạm nhẹ vào vạt áo của anh ta.
Một đoạn ký ức bỗng tràn vào đầu cô!
Giây phút này, cô dường như thấy được cuộc đời của Doanh Trần!
Kiều Sở Sở chợt buông tay ra!
[Trời ạ, đây là thái tử ở chung với gia tộc Vi Sinh từ bé!]
[Giống Lâu Thính Tứ, anh ta được sinh ra từ gia tộc buôn bán vũ khí số một, chẳng qua ở nước khác với Lâu Thính Tứ. Anh ta chính là Thái Tử sinh ra đã ngậm thìa vàng, tuổi trẻ đầy triển vọng, được chỉ định là người thừa kế duy nhất của gia tộc!]
[Quan trọng nhất là, anh ta còn bí mật làm len chọc!]
[Vào mỗi ngày nghỉ, Doanh Trần sẽ chọc len hình chó nhỏ hoặc mèo nhỏ cực kỳ đáng yêu! Trong phòng sách của anh có một tủ thú len chọc dễ thương! Anh ta còn cứu trợ động vật lang thang và quyên góp cho chúng!]
Doanh Trần: “??????”
Chuyện này cô cũng có thể nhìn sao?!
[A a a a, thật sự dễ thương, dễ thương quá đi, trái ngược một cách đáng yêu!!!]
Kiều Sở Sở kích động nhìn ngoài cửa sổ, kiềm chế nội tâm đang xao động của mình: [Tại sao lại có người bề ngoài múa đao khua kiếm, nhưng sau lưng lại làm thú len chọc chứ! Hình tượng này khiến mình ấn tượng thật sự, hoàn toàn có thể làm hình mẫu nam chính! Quá là đáng yêu!]
Doanh Trần: “?????”
Anh ta làm len chọc là bởi anh ta thích làm ra những thứ dễ thương, chứ không phải là anh ta đáng yêu!
Nếu còn nói anh ta đáng yêu, anh ta sẽ vứt cô xuống xe!
Kiều Sở Sở cắn môi dưới, có phần vui vẻ: [Mặc dù không đoán được vì sao anh ta bị hại chết, nhưng ít nhất biết được anh ta chính là cậu ấm thừa kế toàn bộ cơ ngơi của gia tộc, mình sẽ kiếm khoản tiền này!]
[Vừa hay mình đang phác thảo nam chính, mãi chưa chọn được tính cách và hình tượng, vốn định viết anh cả, nhưng vẫn thấy thiếu, vậy quyết định kết hợp anh ta và anh cả đi!]
Kiều Sở Sở âm thầm tăng khí thế: [Yên tâm đi cậu ấm len chọc, việc này giao cho tôi, tôi đảm bảo tôi sẽ xứng với ba trăm triệu, cộng thêm khoản tiền thưởng chưa biết.]
Doanh Trần: “…”
Từ lúc cô gọi anh ta là “cậu ấm len chọc”, cô đã không còn xứng với tiền thưởng rồi.
Kiều Sở Sở sờ soạng, bỗng nhiên nghĩ đến một chuyện: “Ồ, đúng rồi, di động của tôi đâu?”
Doanh Trần cau mày: “Tôi bảo đàn em vứt rồi.”
Nụ cười của Kiều Sở Sở chợt tắt: “Xin lỗi, tôi muốn xuống xe.”
Doanh Trần: “? Tôi quăng cho Lâu Thính Tứ.”
Cô tức giận: “Anh đưa cho ai cũng không được, tôi phải nói với người nhà tôi một câu chứ, hơn nữa anh tự tiện đưa tôi đi như thế, tôi còn phải giải thích với Lâu Thính Tứ.”
Doanh Trần nhăn mày, vừa muốn nói chuyện, di động bỗng đổ chuông.
Là cuộc gọi video từ Vi Sinh Dư Xán.
Anh ta liếc Kiều Sở Sở, bấm nút nghe.
Gương mặt của Bùi Bất Tiện thình lình phóng to trên màn hình, gào thét về phía camera: “Anh làm gì em gái tôi!!!”
Doanh Trần: “…”
Kiều Sở Sở giật mình: “Anh bảy?”
Bùi Bất Tiện bị huých ra, Bùi Mộc và Bùi Từ ở ngay sau, hung hăng nói về phía màn hình: “Doanh Trần, tôi cảnh cáo anh, bây giờ chúng tôi đang bay qua đó, không cho phép anh đụng tay đụng chân với em gái tôi, nghe rõ chưa!”
Bùi Phong Lộng đẩy hai người bọn họ, thấp giọng nói: “Doanh Trần, tôi khuyên anh đưa Kiều Sở Sở về ngay bây giờ”
Bùi Du Xuyên ghé đầu vào: “Kiều Sở Sở! Kiều Sở Sở, nếu em còn sống thì đáp lại một câu!”
Kiều Sở Sở vội vàng xuất hiện trong video phất tay: “Em ở đây!”
Bùi Triệt đẩy Bùi Du Xuyên, vội vàng cầm điện thoại hỏi: “Em không sao chứ?!”
Bùi Uyên đứng cạnh Bùi Triệt, cẩn thận nhìn Kiều Sở Sở, đôi mắt tràn đầy quan tâm: “Em không bị thương chứ?”
Vi Sinh Dư Xán đứng sau hai anh trai, không nói gì mà nhìn bảy người họ.
Bọn họ đột nhiên xông vào công ty cô ấy, nói Kiều Sở Sở bị Doanh Trần đưa đi, cô không mang theo di động, không liên lạc được.
Vi Sinh Dư Xán chỉ có thể lấy điện thoại của cô ấy gọi video cho Doanh Trần.
Nhưng cô ấy càng không nói nên lời với Doanh Trần: “Doanh Trần, cậu hay thật đấy, chắc chỗ cậu đang rạng sáng phải không? Cậu đang làm cái gì thế?!”
Doanh Trần xụ mặt không nói gì, bỗng bên ngoài xe truyền đến tiếng loa: “Doanh Trần, dừng xe lại cho tôi, đừng ép tôi ra tay với anh!”
Doanh Trần và Kiều Sở Sở nhìn về phía sau xe.
Lâu Thính Tứ ngồi ở trong xe, sau xe của anh ta còn có mấy chiếc xe Jeep.
Lâu Thính Tứ ngồi ở ghế phụ cạnh vô lăng, cầm loa cảnh cáo Doanh Trần: “Dừng xe lại! Nếu không tôi sẽ ép anh dừng lại!”
Doanh Trần ngẩn người, khó tin nhìn Kiều Sở Sở: “Rốt cuộc thân phận của cô là gì? Tôi bắt một mình cô, mà sao tôi lại có cảm giác tôi chọc phải tổ ong vò vẽ thế?”
Kiều Sở Sở: “…”
(Len chọc (tiếng Anh: Needle felt) có nguồn gốc từ Châu Âu vào thế kỷ 19. Từ đó len chọc dần phổ biến trên thế giới và hiện giờ đang dần phổ biến ở Việt Nam.
Về cơ bản đó là thao tác biến len thành các đối tượng 3D bằng cách sử dụng kim chọc. Các cụm len được kéo từ ngoài vào trong tạo thành khối chắc chắn. Các chi tiết được kết hợp từ những cụm len có màu sắc khác nhau.
Len chọc được sử dụng đa số để tạo hình các con thú do những sợi len này rất giống những sợi lông thú nên nhìn rất tự nhiên và chân thật.)

Bình luận (0)

Để lại bình luận