Chương 274

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 274

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Tiểu quan đe0 mặt nạ, Chức Vụ không nhìn kỹ, chỉ thấy y bước và, tháo đôi guốc mộc ra rồi chậm rãi quỳ xuống thảm mềm.
Chức Vụ đang đắn đo không biết mở lời thế nào, nàng khẽ ho một tiếng, không tránh khỏi có chút căng thẳng.
Chỉ vừa thoáng tưởng tượng về những việc mà một vị khách chơi bời phải làm…
Thiếu nữ hơi mất tự nhiên, nàng cố nén cảm giác khó xử xuống, nhẹ nhàng hỏi, “Có biết rót rượu không?”
Đôi tay nhỏ nhắn, trắng trẻo của nàng vẫn ngoan ngoãn đặt trên đầu gối, đôi mắt tɾong ve0 động lòng người. Một bé thỏ trắng hiền lành như thế lại vào ổ sói này để đóng vai một kẻ phong lưụ
Có biết rót rượu không…
Một câu hỏi như thế nếu trả lời ngay lập tức thì thật kém cỏi.
Mỹ nhân tuyệt sắc mà mụ tú bà đã ca ngợi không ngớt lời nâng tay lên, mở rộng tay áo trắng, ngón nay thon dài như ngọc hiện rõ khớp xương cầm lấy bình rượu trên bàn.
Rót đầy một chén rượu tɾong suốt, y cúi người xuống, chủ động đưa chén rượu đến bên môi của Chức Vụ.
Chức Vụ thấy y bất ngờ đến gần, tɾong phút chốc không kịp phòng bị.
Đầu ngón tay mảnh mai của nàng the0 phản xạ đặt lên cổ tay của y định từ chối…
Nhưng rồi nàng nhìn thấy trên cổ tay trắng bệch dưới tay áo của y có đe0 một chiếc ngọc đen quan tài.
Ánh mắt Chức Vụ thoáng khựng lại, ngón tay khẽ run làm đổ chén rượu đầy.
Chén rượu lăn xuống bụng của nam nhân, sau đó tiếp tục lăn xuống dưới làm đổ rượu khắp người y.
Nàng vô thức thốt ra một câu “Xin lỗi”, định cầm khăn tɾong tay để lau sach cho y.
Nhưng ngay khi đầu ngón tay nàng chạm vào, y đã nắm chặt lấy cổ tay nàng.
Nơi ngón tay chạm vào có gì đó không ổn.
Có vẻ y cũng nhận ra hành động ngăn cản của mình không phù hợp với thân phận.
Rồi y từ từ buông tay, đặt bàn tay lên sàn.
Ngón tay của Chức Vụ vẫn chạm nhẹ ở ngoài.
Mặt nàng nóng bừng, thoáng thấy bàn tay chống trên chiếu tre, phía trên là sợi dây đỏ thấp thoáng…
Khi nhận ra điều đó, tɾong lòng nàng bất ngờ dâng lên một cảm giác bực bội.
Y đường đường là một đế vương cao quý…
Sao có thể… sao có thể đóng vai như thế này?
Cảm xúc tɾong lòng thiếu nữ đang dâng trào nhưng gương mặt vẫn giữ nguyên vẻ bình thản.
Nàng do dự một chút rồi đưa tay lướt the0 đường cong quen thuộc trên cơ thể y, nhẹ nhàng đặt tay lên vai y rồi đẩy nhẹ y ngã xuống.
Chức Vụ nghĩ khi y gặp những cô gái khác, có lẽ y cũng sẽ ngoan ngoãn như vậy…
Nàng mím môi, giọng nói nhẹ nhàng như trách móc,”Tại sao lúc nãy lại ngăn ta, không cho ta chạm vào?”
“Chẳng lẽ, ngươi nghĩ rằng đã vào nơi như thế này thì vẫn là người tɾong sach sao?”
Nhưng tiểu quan ngoan ngoãn này chỉ đưa ánh mắt sâu lắng lặng lẽ nhìn nàng.
Chức Vụ nhìn vào mắt y, trái tim bất chợt run lên, nàng vội vàng dời ánh mắt đi.
Y gặp được “khách nhân tốt” như nàng nên cho rằng làm tiểu quan dễ dàng lắm sao?
Nếu gặp phải kẻ xấu, có khi y sẽ phải chịu những việc rấtnhục nhã…
Có vẻ nàng không thích việc y đóng vai tiểu quan, cố ý muốn y tự biết khó mà lui.
Nghĩ đến điều này, giọng của mỹ nhân trở nên khắc nghiệt, “Đúng vậy, ngón tay của ta sach sẽ thế này, làm sao có thể dùng để lau rượu cho ngươi?”
Nàng ngồi ở mép bàn thấp, cố ý dùng đầu ngón chân đạp lên chỗ bị ướt rượu trên áo y.
Muốn khiến y cảm thấy xấu hổ.
Nhưng không ngờ tiểu quan đó lại khẽ rên lên một tiếng.
Y không hề cảm thấy xấu hổ, ngược lại có cái gì đó…
Giống như vật cứng, chạm vào lòng bàn chân mềm mại của Chức Vụ.
Chức Vụ nhận ra điều đó, mặt nàng đỏ bừng lên.
Nhận thấy y không hề biết xấu hổ… nàng không thể nào hơn được y ở điểm này.
Lòng bàn chân mềm mại của Chức Vụ như bị lửa thiêu đốt.
Nàng không ngờ phản ứng của y lại lớn như vậy…
Không chỉ gương mặt, mà ngay cả vành tai của nàng cũng nhuốm màu hồng nhạt.
Thiếu nữ vừa xấu hổ vừa giận dữ, như nghĩ đến điều gì, nhẹ giọng nói, “Ta không thích ngươi thế này…”
“Ta muốn tú bà đổi người khác.”
Nàng định đứng dậy nhưng bị y nắm lấy cánh tay.
Có vẻ tiểu quan đó cũng nhận ra mình đã lộ tẩy, từ từ gỡ bỏ mặt nạ.
“Chức Vụ…”
Y khẽ thở dài, buộc phải để lộ thân phận của mình.
Khi Chức Vụ thấy rõ gương mặt của y, lòng càng thêm tức giận.
“Bệ hạ bệnh nặng̝ chưa khỏi… sao có thể hồ nháo như vậy?”
Nàng nói vậy, nhưng ánh mắt lại vô thức liếc nhìn vết thương của y.
Nhưng vết thương của y thực sự quá nhiềụ..
Nàng nghĩ bản thân lẽ ra nên cảm tạ y, chứ không phải trách móc y.
Có một điều kỳ lạ là với người khác thì Chức Vụ luôn có thể kiềm chế cảm xúc rấttốt.
Nhưng khi nhìn thấy y như thế này, nàng không tự chủ được mà muốn giận y, trách y.
Không biết có phải vì ngày xưa y dung túng nàng không có giới hạn khiến nàng khi đối mặt với y luôn trở nên bướng bỉnh hay không.
Tựa như lần đầu gặp mặt, dù y có bóp cổ nàng nhưng Chức Vụ cũng chưa từng nghĩ y sẽ làm tổn thương mình dù chỉ là một sợi tóc.
Thực tế, đúng là y không làm vậy.

Bình luận (0)

Để lại bình luận