Chương 275

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 275

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Cảnh Giác
Cô gượng cười: “Sau đó thì tỉnh ngay, không còn gì.”
Bùi Triệt: “?”
Những người khác của nhà họ Bùi: “?”
Lâu Thính Tứ xấu hổ đỡ trán.
Doanh Trần lộ vẻ mặt như đã nhìn thấu mọi chuyện, nghiền ngẫm liếc nhìn Kiều Sở Sở: “Hai người đều là người đã trải qua hiệu ứng cầu treo*, lúc đó tim đập nhanh cũng sẽ nhầm tưởng là động lòng. Dù sao Lâu Thính Tứ cũng là một người đàn ông bình thường, đối diện với cô, người đã từng liều mình cứu anh ta, anh ta không thể không rung động được.”
*Hiệu ứng cầu treo là một phép ẩn dụ hình ảnh khi hai con người cùng nhau đi qua một chiếc cầu treo lơ lửng, họ sẽ cùng trải nghiệm cảm giác chòng chành chơi vơi cùng với nhau, là hiệu ứng tâm lý khi hai người cùng trải qua khoảnh khắc lo lắng, sợ hãi sẽ dễ dàng đồng cảm, nảy sinh tình cảm với nhau.
Kiều Sở Sở chán ghét bĩu môi: “Vậy ý của anh là, nếu tôi cứu anh, anh cũng sẽ thích tôi đúng không?”
Doanh Trần hơi giật mình, đột nhiên nhớ đến cảnh tượng Kiều Sở Sở dời xe để cứu anh ta.
Một lần thoáng trông qua khoang lái mà đắm say.
Thật sự có một chút cảm giác… chớp mắt đã nhiều năm.
Anh ta chớp hai hàng lông mi dài dày, mở miệng muốn phản bác, nhưng lại không biết phản bác thế nào, thành thật im lặng.
Kiều Sở Sở hừ một tiếng: “Không nói được gì nữa à? Thế giới này không có nhiều chuyện động lòng như vậy đâu, cắt đứt cái dây thần kinh yêu đương của anh đi, đừng cứ chuyện gì cũng nghĩ đến động lòng.”
Doanh Trần im lặng, khó chịu nhìn cô: “Ý cô là cô đã cắt đứt dây thần kinh yêu đương của mình rồi à?”
“Đúng, nó bị tôi châm lửa đốt rồi.” Kiều Sở Sở hất cằm đầy tự đắc: “Bây giờ tôi vô dục vô cầu, mười người đàn ông nam tính cơ bắp nhảy múa trước mặt tôi, tôi cũng chẳng thèm.”
Doanh Trần: “?”
Lâu Thính Tứ: “?”
Bùi Du Xuyên hít một hơi, nheo mắt nói: “Vậy nên trước đây em thường xuyên xem đàn ông nam tính cơ bắp à?”
Kiều Sở Sở thở dài: “Dù sao một tháng cũng phải xem một hai lần chứ, suy cho cùng em là họa sĩ truyện tranh mà, không ngắm trai đẹp thì làm sao vẽ được anh đẹp trai quyến rũ? Loại trai đẹp nào em cũng phải quan sát kỹ càng, em phải phục vụ độc giả của mình mà!”
Bầu không khí đột nhiên trầm xuống.
Kiều Sở Sở đột nhiên cảm thấy có điều gì đó không đúng, ngẩng đầu lên, đụng phải ánh mắt sắc bén của một đám người.
Doanh Trần liếc xéo cô.
Lâu Thính Tứ không thể tưởng tượng nổi nhìn chằm chằm cô.
Trong video vốn không đủ chỗ cho bảy người, nhưng bảy người lại nhao nhao chen vào, nhíu mày nhìn chằm chằm cô.
Bùi Uyên âm trầm nở nụ cười: “Xem ra có lẽ anh nên điều tra xem bình thường em tiêu bao nhiêu tiền vào người mẫu nam.”
Kiều Sở Sở: “!”
Cô hoảng hốt đứng dậy: “Không phải các anh muốn nói chuyện à? Em không quan tâm nội dung trò chuyện của các anh, em cảm thấy người em hơi lành lạnh, em đi ngủ trước đây.”
Doanh Trần kéo cô lại một lần nữa: “Đừng đi chứ, chẳng phải chỉ ngắm trai đẹp sao? Chuyện này rất bình thường mà, ai lại không thích những thứ đẹp đẽ chứ.”
Kiều Sở Sở đặt mông ngồi dựa vào ghế, nghi ngờ không thôi nhìn anh ta.
Đôi mắt xanh sẫm của Doanh Trần hiện lên nụ cười gian xảo: “Tôi cũng thích những thứ đáng yêu, xinh đẹp, chỉ cần nhìn thấy là muốn nắm trong tay, vì vậy tôi hiểu cảm giác thích ngắm người đẹp của cô.”
“Cô có nhu cầu, thì phải thỏa mãn.”
Anh ta nắm lấy cổ tay cô, nhẹ nhàng đặt tay cô lên cơ ngực của anh ta.
Kiều Sở Sở: “!”
Doanh Trần cười đến bất cần đời, từ từ kéo tay cô xuống dưới cơ ngực, ánh mắt xâm lược khóa chặt cô: “Nhưng từ nay về sau cô không cần ngắm những thứ tầm thường đó, bởi vì cô đã thấy của tôi rồi, sẽ biết cái gì gọi là hàng thượng hạng tốt nhất.”
“Hơn nữa không có người nào từng xem.”
Doanh Trần tiến lại gần cô: “Nếu cô muốn xem của tôi, cô sẽ là người đầu tiên, cũng là người duy nhất, bởi vì một số lý do, chỉ có cô mới có đặc quyền này trước mặt tôi.”
Doanh Trần nhìn chằm chằm Kiều Sở Sở giống như một con rắn, anh ta nắm lấy tay cô, từ từ kéo qua cơ bụng, kéo qua thắt lưng…
Kiều Sở Sở chấn động trợn tròn mắt, cô ấy muốn rút tay về: “Doanh Trần anh ngu…”
Lâu Thính Tứ đột nhiên lao tới kéo tay cô lại!
Lại trở tay nhấc ghế lên, di chuyển cả người lẫn ghế của Kiều Sở Sở sang một bên!
Kiều Sở Sở co ro trên ghế: “?”
Lâu Thính Tứ giận dữ: “Doanh Trần cậu không biết xấu hổ chút nào à?!”
Doanh Trần lười biếng tựa vào ghế, cười cợt nhả: “Tất nhiên là có, hơn nữa tôi cũng không có ý định tiếp tục nữa, là anh không cho tôi thời gian dừng lại, tôi chỉ đùa cô ấy thôi mà.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận