Chương 276

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 276

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Khúc Vãn Dao cứ cắn chặt môi, dù lòng bàn tay có chai sạn, vết chai nứt toác chảy máu, nàng vẫn cúi đầu tiếp tục chép kinh.
Nàng có thể chọn để số phận của mình quay trở lại khoảnh khắc bị rắn độc cắn.
Nhưng nàng đã không chọn.
Điều đó cho thấy nếu có một cơ hội thứ hai thì nàng vẫn sẽ chọn sống, chọn để Chức Vụ cứu mình.
Chiếc xích trên mắt cá chân của Khúc Vãn Dao được tháo ra, nàng được hai ni cô đỡ ra khỏi phòng, khi nhìn thấy thiên tử, cơ thể nàng không thể ngừng run rẩy.
Một ni cô lớn tuổi thở dài “A Dao, bây giờ con có điều gì muốn nói với bệ hạ không?”
Khúc Vãn Dao mấp máy môi hồi lâu, giọng run rẩy nói “Khi đó ta đã làm lơ nàng… nhưng ta không biết… nàng không xấụ..”
Dù nàng mơ hồ đoán Chức Vụ đã bị rắn độc cắn, nhưng nàng ấy cùng với người khác bắt cóc nàng, sao có thể không nghĩ đây là một khổ nhục kế chứ?
Nhưng khi đó nàng thực sự không biết Cố Phán Thanh không xấu, nàng ấy thực sự không phải là đồng bọn của những kẻ ác độc đó.
Điều mà nàng tưởng là xấu xa chưa bao giờ tồn tại trên thiếu nữ đã cứu mạng nàng.
Chức Vụ nhìn đôi tay của nàng ấy…
Hàng mi nàng khẽ run, không muốn nhìn thêm nữa.
Nàng nghĩ đến điều gì đó, do dự một lúc rồi nói “Những quyển kinh đó… ta sẽ đốt hết cho Cố Phán Thanh giúp Khúc y nữ.”
Khúc Vãn Dao bất chợt ngẩng đầu nhìn nàng nhưng không biết nàng là ai.
Đã rấtlâu rồi không còn ai gọi nàng ấy là Khúc y nữ nữa.

Yến Ân đưa Chức Vụ rời khỏi nơi đó.
Chức Vụ lo lắng nói “Khúc phu nhân… có lẽ cần người chăm sóc.”
Nàng nghe nói Khúc phu nhân đã đâm đầu vào cột tɾong lớn đïện, may mắn không chết, mới khẽ thở ra.
Khúc phu nhân vốn trở nên điên loạn vì con gái ruột của mình, sau này biết được người mà mình làm tổn thương chính là con gái ruột, có lẽ người đau khổ và hối hận nhất chính là bà.
Một người mẫu thân có thể phát điên vì con gái ruột của mình thì làm sao có thể tha thứ cho bản thân khi lại một lần nữa tự tay làm hại con?
Đây cũng là lý do tại sao sau khi Khúc phu nhân tát Cố Phán Thanh, không ai dám nói cho bà sự thật.
Thực ra Khúc phu nhân chưa từng làm điều gì xấu nhưng đã phải chịu đựng nỗi lần.
Giờ đây, ngay cả Khúc Vãn Dao cũng không ở bên cạnh bà…
Yến Ân chỉ lạnh lùng đáp một câu “Để năm sau rồi nói”, không có chút cảm xúc nào đối với những việc này.
Chức Vụ muốn nói nhưng lại không biết phải nói gì.
Trong lòng nàng có một tảng đá đè nặng̝.
Cái chết của nàng vào ngày đó là điều tất yếu, dù có Khúc Vãn Dao hay không thì nàng vẫn sẽ chết.
Nhưng Khúc Vãn Dao vốn dĩ nên chết… Lúc đó nàng the0 bản năng cứu đối phương, liệu có thực sự tốt cho đối phương không?
Trong lòng Chức Vụ luôn suy nghĩ về điều đó nên ban đêm cũng không ngủ ngon.
Hai ngày sau, nàng đốt hết tất cả kinh thư, nhưng tɾong lòng vẫn còn đè nặng̝ vấn đề này.
Suy đi nghĩ lại, lần này Chức Vụ chủ động vào cung.
Tiểu thái giám lần trước nói với nàng từ nay về sau có thể tự do ra vào, không cần thông truyền gì.
Lúc đó Chức Vụ không để tâm, không ngờ hôm nay lại phải sử dụng͟͟ đến đặc quyền mà thiên tử ban cho nàng.
Lần này vào cung, Chức Vụ nhận ra các cung nhân có vẻ căng thẳng hơn ngày thường nhiềụ
Khi đi qua một vài hành cung dài, nàng nghe thấy một số cung nhân đang thảo luận hôm nay là ngày lành gì.
Chức Vụ vốn không hiểu, nhưng khi định vào lớn đïện tìm Yến Ân thì lại chứng kiến một cảnh tượng kinh h0àng đầy máu me.
Những gì nàng thấy thật tàn nhẫn.
Nhưng ngay sau đó, nàng nhìn vào khuôn mặt hốc hác, gần như biến dạng gầy trơ xương của người đó.
Nàng thoáng thấy quen mắt, nhìn kỹ lại thì đó là Từ Tu An…
“Bị mổ bụng nhiều lần…”
“Nhưng lại được dùng thuốc quý để giữ mạng nên không chết được.”
Những lời bàn tán của cung nhân bên ngoài mà nàng nghe được lúc đến đây dần dần từ không hiểu thành bừng tỉnh.
Từ khi tỉnh dậy tɾong cơ thể của mình, Chức Vụ không thể chịu được những cảnh tượng máu me đó.
Huống chi là cảnh tượng đẫm máu hiếm thấy tɾong lớn đïện…
Nàng lùi lại vài bước, nhìn thấy cố nhân nay đã trở thành dáng vẻ này, tɾong đầu không thể nào xua đi những hình ảnh đó.
Nàng rùng mình như thể bị lạnh, toàn thân nổi da gà, khi ánh nắng chiếu rọi vào, nàng cảm thấy một luồng mồ hôi lạnh dâng lên, thân thể càng thêm run rẩy.
May mắn có cung nhân bên cạnh đỡ lấy nàng mới không ngã xuống đất.

Bình luận (0)

Để lại bình luận