Chương 277

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 277

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Cô Sao Vậy
Người đàn ông gian ác thì thầm và mùi tanh hôi hòa gió lạnh cùng bao phủ cô, cô bị cưỡng chế nhét vào trong cốp xe hắn ta, bất kể giãy giụa như thế nào thì thân thể cũng không có sức lực.
Hình ảnh xoay chuyển, cô nằm trong phòng giải phẫu, trơ mắt nhìn người đàn ông tiêm loại thuốc không biết tên trên cánh tay của cô.
Cả người cô không có sức lực, toàn thân mềm oặt giống như nước đậu hũ nằm đó, nhìn người đàn ông không rõ mặt lắm cầm lấy cưa điện, nhắm chuẩn cắt xuống cổ cô.
Kiều Sở Sở bừng tỉnh từ lời tiên tri, ngồi quỳ trên mặt đất!
Lâu Thính Tứ và Doanh Trần bỗng nhiên biến sắc, chạy đến hai bên của cô: “Cô làm sao vậy?!”
Các anh trai nhíu mày nhìn hình ảnh, Dư Xán cũng đi đến trước ống kính, nhìn thấy Kiều Sở Sở co lại thành một cục.
Kiều Sở Sở lạnh cả người, che lấy cổ họng của chính mình, sự sợ hãi cực độ khiến cô run lẩy bẩy, đầu óc trống rỗng!
[Mình bị biến thái phanh thây!]
[Con mẹ nó mình lại bị phanh thây!]
[Không biết vì sao, mình và Hạ Tuyết Thuần cùng bị bắt cóc! Nhưng ả hèn hạ Hạ Tuyết Thuần kia vậy mà bán đứng mình!!!!]
[Mình và cô ta chạy cùng nhau, mình nghĩ đi cùng với cô ta sẽ giúp đỡ lẫn nhau, vốn với tình hình đó thì bọn mình không nên nội chiến! Chỉ cần hai người bọn mình liên thủ đối phó tên biến thái kia nhất định có thể chạy thoát!]
[Kết quả cô ta lại giao mình cho tên biến thái kia, để mình bị tóm, cô ta nhân lúc đó chạy!]
[Trước khi biến thái phanh thây mình còn tiêm một mũi cho mình, để mình không còn sức lực nào hết, ngay cả phản kháng mình cũng không làm được!]
Kiều Sở Sở mặt cắt không còn giọt máu, càng nghĩ càng sợ.
[Đây là chuyện mình sắp trải qua?]
[Vậy tên biến thái kia ở đâu? Lúc nào hắn ta đến đây bắt mình, mình làm sao mới có thể phòng bị hắn ta?!]
Lâu Thính Tứ dần dần biến sắc, thấy cả người Kiều Sở Sở run rẩy, đau lòng ôm bả vai cô: “Kiều Sở Sở cô đừng sợ, có tôi ở đây, cô không cần sợ gì hết được không?”
Doanh Trần nhíu mày, bực bội đẩy Lâu Thính Tứ ra: “Lúc này còn phí lời gì chứ?”
Anh ta ôm ngang Kiều Sở Sở, cộc cằn nhét khẩu súng vào trong tay Kiều Sở Sở: “Cầm lấy.”
Kiều Sở Sở mê man giật mình liếc nhìn khẩu súng ấm áp trong tay, hai mắt đẫm lệ mông lung nhìn về phía Doanh Trần.
Ấn đường Doanh Trần hơi nhíu, nghiêm túc nói với cô: “Nỗi sợ hãi lớn nhất bắt nguồn từ thiếu hỏa lực, nhưng chỉ cần có tôi ở đây, súng lục của cô mãi mãi sẽ có đạn.”
Kiều Sở Sở sợ hãi, nước mắt tràn mi rơi xuống, nghi hoặc hơi nghiêng đầu: “Nhưng hình như… tôi chưa từng nói tôi đang sợ cái gì.”
“Tôi không biết cô đang sợ cái gì.” Doanh Trần kiên định nhìn cô: “Nhưng không có gì khiến cô có cảm giác an toàn hơn so với việc trong tay nắm chặt súng, nếu như chưa đủ cảm giác an toàn, vậy thì có lẽ nên mang thêm mấy quả lựu đạn và một khẩu súng tiểu liên.”
“Vừa hay tôi là nhà buôn bán vũ khí.” Doanh Trần nghiêng đầu cười một tiếng, đắc ý nói: “Vừa hay tôi có lựu đạn và súng tiểu liên.”
Kiều Sở Sở nắm chặt khẩu súng, bỗng nhiên bình tĩnh lại.
[Đúng vậy, nỗi sợ hãi lớn nhất bắt nguồn từ thiếu hỏa lực và không thể khống chế, chỉ cần mình có súng, mình có thể bảo vệ bản thân mình.]
Doanh Trần thấy cô trở lại bình thường, cong môi cười một tiếng: “Chắc cô cũng thấy phiền khi nghe bọn tôi tranh luận, không bằng đi lướt Douyin và Bilibili? Hả?”
Tứ chi Kiều Sở Sở mềm oạt, cảm giác bị cưa điện cắt chém cổ họng vẫn dừng lại ở cần cổ, ỉu xìu gật đầu một cái: “Được, vậy tôi tự đi.”
Cô muốn đi, Doanh Trần lại nắm chặt cánh tay cô, không cho cô cử động.
Kiều Sở Sở nghi hoặc nhìn anh ta.
Nhưng Doanh Trần không nhìn cô, trái lại vô cùng cậy mạnh ra lệnh cho Lâu Thính Tứ: “Dẫn đường đi, đứng đó làm gì?!”
Lâu Thính Tứ trơ mắt nhìn, vô cùng khó chịu nguýt anh ta một cái: “Không có cậu tôi cũng sẽ ôm.”
Doanh Trần cong môi cười một tiếng, không thua kém nói: “Chuyện này ai giành được là của người đó!”
Lâu Thính Tứ sầm mặt khó chịu, cầm lấy điện thoại vẫn đang kết nối video, dẫn Doanh Trần đến phòng của anh ta.
Kiều Sở Sở được đặt lên giường một cách nhẹ nhàng.
Doanh Trần vụng về đắp chăn cho cô.
Lâu Thính Tứ nhân tiện lại gần, lau mồ hôi trên trán cho Kiều Sở Sở, nhẹ giọng nói: “Dù đây là phòng của tôi, nhưng ga giường đã được thay giặt hết, cho nên cô yên tâm ngủ. Tôi sẽ để Tống Ngọc vào đây với cô, tất cả đàn em của cô ấy đều là phụ nữ, Tống Ngọc lại rất sùng bái cô, cô ấy sẽ toàn tâm toàn ý chăm sóc cô.”
Kiều Sở Sở cảm kích không biết nên nói gì mới đúng.

Bình luận (0)

Để lại bình luận