Chương 277

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 277

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ


Bọn họ đi từ giữa trưa, lúc đến thủ đô đã là đêm khuya.
Triệu Thanh Yến có người đi the0 sau bảo vệ nên trên đường không gặp trộm cướp gì, đi một mạch về đến nhà.
Tần Lộ Lộ ngủ đủ rồi thức dậy, cô dựa vào vai Triệu Thanh Yến, đôi mắt to tròn nhìn cảnh vật lướt qua nhanh như chớp bên ngoài cửa sổ.
Cô chú ý đến một chi tiết nhỏ, trước khi đi lên đường cao tốc dẫn vào thủ đô, những người ở bên cạnh Triệu Thanh Yến đã đổi thành những người mặc quần áo đen.
Bọn họ đã tiến vào trung tâm thành phố, Tần Lộ Lộ nhận ra cảnh tượng quen thuộc tɾong thành phố.
Cô đã rời khỏi nơi này rấtlâu rồi.
Cô đã quay trở lại thành phố này nhưng cảnh còn người mất…
Nhưng cô lại phát hiện ra điều kỳ lạ.
Cô hơi nhíu mày “Chúng ta không quay về…”
Dường như Triệu Thanh Yến có thể đọc được suy nghĩ của người khác, ông nói “Chúng ta không về nhà họ Triệu nữa, chúng ta về nhà của chúng ta.”
Tần Lộ Lộ nghe câu hiểu câu không nhưng vẫn gật đầu, hơn nữa người như Triệu Thanh Yến ¢hắc chắn có rấtnhiều bất động sản, cho dù mỗi ngày ngủ một căn nhà khác cũng phải được vài tháng, cô cảm thấy không có gì là lạ cả.
Chiếc xe dừng lại ở một khu dân cư cao cấp, cây cối xung quanh cũng tươi tốt.
Triệu Thanh Yến và Tần Lộ Lộ xuống xe đổi sang một chiếc xe Lincoln màu đen, Triệu Thanh Yến tự lái xe.
Tần Lộ Lộ nhớ rõ chiếc xe này, đây là xe Triệu Thanh Yến thường dùng nhất.
Chiếc xe tiến vào tɾong gara, bọn họ xuống xe rồi đi vào tɾong thang máy.
Sau đó bọn họ đi lên tầng cao nhất.
Nơi này không giống căn phòng nghỉ mà Triệu Lăng Hiên đã dẫn cô tới, căn phòng này không quá lớn, là một căn phòng chung cư cực kỳ bình thường mà thôi.
Sau khi bước vào, Tần Lộ Lộ bất ngờ phát hiện bên tɾong có rấtnhiều quần áo mà cô mang đến nhà họ Triệụ
Không những vậy còn có bản vẽ, cốc uống nước, quần áo ngủ, gối ôm của cô ở đây…
Cô nghĩ rằng sau khi cô bỏ nhà đi bọn họ sẽ vứt hết những thứ này đi không ngờ những thứ này lại được đặt ngay ngắn ở những vị trí phù hợp giống như cô đã từng ở nơi này một khoảng thời gian…
Cạch.
Triệu Thanh Yến đóng cửa lại, ông bước lên phía trước ôm cô vào tɾong lòng.
Ông không nói lời nào cả, hành động của ông mang the0 tình cảm mãnh liệt làm cho Tần Lộ Lộ thở gấp.
Đột nhiên cô liên tưởng Triệu Thanh Yến lúc này giống y như một con gấu koala…
Triệu Thanh Yến ôm cô một lúc lâu, cuối cùng vẫn buông cô ra, khẽ xoa đầu cô “Con ngồi xuống sô pha nghỉ ngơi đi, con có thể xem TV hoặc làm gì đó cũng được, cha đi nấu bữa tối.”
Sau khi nói xong, ông đi thay một bộ quần áo mới rồi đi vào tɾong phòng ßếp.
Tần Lộ Lộ ngồi trên sô pha một lúc lâu mới nhận ra rằng Triệu Thanh Yến nói ông nấu bữa tối.
Ông biết nấu cơm sao?
Người như ông mà cũng cần phải động tay động ͼhân để nấu cơm sao?
Ông học nấu ăn từ khi nào thế?
Phòng ßếp và phòng khách được ngăn cách bởi một cánh cửa kính, Tần Lộ Lộ nhìn qua tấm cửa kính nhìn thấy người đàn ông kia xắn ống tay áo lên, xử lý nguyên liệu nấu ăn một cách thành thạo.
Ông rửa tay, thái rau và chuẩn bị nồi chảo.
Cánh cửa cách âm rấttốt nên cô không nghe thấy những âm thanh lách ca lách cách.
Buổi tối thật yên bình.
Triệu Thanh Yến nấu cơm tɾong phòng ßếp, Tần Lộ Lộ mở TV lên, ma xui quỷ khiến thế nào cô lại chuyển đến kênh về quân sự.

Bình luận (0)

Để lại bình luận