Chương 277

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 277

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Đang nghe vui vẻ, khóe mắt liếc thấy một cặp mắt lạnh lùng ở cửa phòng họp, cô không khỏi sợ hết hồn. Diệp Thù Yến đẩy cửa tiến vào, tất cả mọi người đều sửng sốt, nhanh chóng đứng lên: “Diệp tổng.”
“Diệp tổng.”
Đường Noãn cũng đứng dậy theo, không biết vì sao lại có cảm giác như học sinh cấp ba đang tự học thì bị thầy chủ nhiệm kiểm tra, và Tạ Phi Triết chính là đầu têu. Chỉ thấy anh ta vẫn bất động như núi ngồi yên tại chỗ, ngửa đầu nhìn Diệp Thù Yến cười híp mắt: “Sao Diệp tổng lại tới đây? Chẳng lẽ cậu không yên tâm về vợ chưa cưới của mình sao?”
Đường Noãn bị anh ta nói làm cho hơi ngại, không hài lòng vươn tay đẩy anh ta một cái, Diệp Thù Yến nhìn chằm chằm tay cô, khí thế lạnh lùng đó khiến Đường Noãn chột dạ khó hiểu.
Sau đó rất nhanh cô đã phản ứng kịp, tại sao cô lại chột dạ, cô đang làm việc, hơn nữa không phải đã nói là không quan tâm tới nhau sao? Anh quản cô làm gì? Nghĩ như thế, Đường Noãn khiêu khích dùng sức đẩy Tạ Phi Triết một cái. Tạ Phi Yến đang chống cằm ngẩng đầu xem trò hay của Diệp Thù Yến, không ngờ đột nhiên cô lại dùng sức, cánh tay đang chống bị đẩy ngã, suýt chút nữa căm đã hôn mặt bàn.
Tạ Phi Yến: . . .
Diệp Thù Yến: . . .
Anh không chú ý Tạ Phi Triết mà nhìn chằm chằm Đường Noãn, hôm qua là ai nói muốn câu dẫn anh?
Đây là thủ đoạn câu dẫn của cô hả?
Diệp Thù Yến nhìn chằm chằm Đường Noãn một lúc lâu, phát hiện cô chỉ đang trợn mắt khiêu khích, hoàn toàn không có hành động khác, đáy lòng thoáng qua vẻ thất vọng rất nhanh.

Ý thức được mình đang suy nghĩ gì, Diệp Thù Yến không khỏi xoa trán, anh không nhìn cô nữa mà quay lại nhìn chằm chằm Tạ Phi Triết hỏi: “Sao cậu lại ở đây?”
Tạ Phi Triết vì phòng ngừa bản thân ngộ thương lần nữa, anh ta thảnh thơi tựa vào lưng ghế, nói: “Tôi đến tìm Đường Noãn, không phải cậu nói cô ấy còn trẻ chưa hiểu chuyện nên để tôi đến giúp cô ấy một tay à?”
Đường Noãn: . . .
Cô trẻ tuổi chưa hiểu chuyện? Đường Noãn trừng mắt nhìn Diệp Thù Yến.
Diệp Thù Yến cạn lời, nhanh chóng giải thích: “Tôi không nói, cậu ta nói điêu đó.”
Rồi anh nói với Tạ Phi Triết: “Hạng mục này chúng tôi vẫn chưa hoàn thành thu mua, thuộc về vấn đề cơ mật của công ty, mời cậu ra khỏi đây.”
Tạ Phi Triết sửng sốt, ngạc nhiên hỏi: “Thu mua?”
Anh ta nhìn Đường Noãn, hỏi lại để xác nhận: “Diệp thị thu mua hạng mục này?”
Thấy Đường Noãn ngầm thừa nhận, anh ta khoa trương bảo: “Lòng dạ hiểm độc quá rồi, là ai quyết định hả?”
Diệp Thù Yến đen mặt, trừ anh ra còn ai có thể quyết định?
Tạ Phi Triết tức giận bất bình: “Dù cô Đường không phải là bà chủ tương lai của mấy người, mà là người xa lạ đi chăng nữa thì cũng không thể làm như vậy chứ, người ta cực khổ làm hạng mục, vậy mà các người lại trực tiếp thu mua? Đây không phải là bắt nạt người ta sao?”
Tổ đánh giá không hẹn mà cùng nhìn Diệp Thù Yến, nội tâm không khỏi gật đầu theo, Diệp thị bọn họ nhỏ mọn như vậy bao giờ, lúc họ đánh giá giá trị, trong lòng cũng thấy bất an. Tạ Phi Triết tha thiết nhìn Đường Noãn: “Đường Noãn, là cô thiếu tiền hay là bị uy hiếp vậy? Nếu không cô tới công ty chúng tôi đi, chúng ta ký hợp đồng tài chính, không phải cô chưa ký hợp đồng với họ sao, hoàn toàn kịp.”
Bộ dạng như muốn lập tức mang Đường Noãn rời đi. Diệp Thù Yến cắn vào chỗ lõm sau răng, không thể nhịn được nữa, trực tiếp duỗi tay kéo cánh tay anh ta, lôi người ra khỏi phòng họp.

Bình luận (0)

Để lại bình luận