Chương 278

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 278

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Tức giận chứ, sao có thể không tức giận
Linh thú Hóa Thần kỳ bị áp chế hoàn toàn. Nó còn muốn trốn chạy, nhưng ngay sau đó, đầu nó lại như bị áp lực vô hình nghiền nát, xoay vài vòng, da thịt nổ tung rồi mất hết sức sống.
Lạc Đình Vân đứng yên tại chỗ.
Nhìn thấy Nam Hi nhíu chặt mày, máu tràn ra từ khóe miệng.
Rất kỳ lạ, rõ ràng luôn nhìn Nam Hi, trong mắt chỉ có Nam Hi, nhưng chàng vẫn nhìn thấy cảnh tượng linh thú kia chết.
Sư thúc rất mạnh, đó là điều mọi người đều biết, Lạc Đình Vân cũng luôn biết, nhưng lúc này đây vẫn khiến chàng có cảm giác hoàn toàn khác biệt so với trước.
Lý Vân Tranh liếc nhìn Nam Hi yếu ớt, trông nàng ấy rất không vui, khẽ chậc một tiếng, sau đó nhìn sang Lạc Đình Vân.
“Đưa Hi Nhi xuống chữa thương, ta sẽ đến sau.”
Thật ra Lý Vân Tranh muốn tìm hệ thống để tính sổ, nhưng thấy hệ thống lúc này đã biến thành con cút thì liền mất hứng thú, nên sau khi giao Nam Hi cho Lạc Đình Vân, nàng ấy lại nhìn sang Tề Thiên.
Sau đó Lý Vân Tranh và Tề Thiên xảy ra chuyện gì thì Lạc Đình Vân cũng không rõ.
Chàng chỉ cẩn thận ôm lấy Nam Hi, mang nàng trở lại chỗ dược tu khi nãy.
Nam Hi cảm nhận được sự cẩn thận của chàng, cố gắng nở một nụ cười: “Không bị thương quá nặng, dưỡng thương là sẽ ổn thôi.”
Lạc Đình Vân nghe vậy cũng nhẹ nhàng đáp lại.
“Ta biết, sư tỷ luôn có chừng mực.”
Không biết câu này có gì mà lại làm Nam Hi bật cười, nàng cười ra tiếng, sau đó lại ho vì nội thương, không nói gì thêm nữa nhưng tiếng lòng rất rõ ràng.
[Nào ai có chừng mực mà lại đi chắn đòn cho một kẻ tồi tệ chứ? Sư muội thật quá chiều ta rồi, chẳng phải lúc này sư muội nên tức giận sao?]
Tức giận rồi nghĩ rằng nàng không nên chắn đòn cho Tề Thiên.
Dược tu thấy Nam Hi trở lại, có lẽ vì chưa từng thấy ai vừa bị thương đã dám đối đầu với linh thú Hóa Thần kỳ nên lại không kìm được nhìn nàng thêm vài lần.
Lại thêm một viên đan dược chữa nội thương được đưa cho nàng nuốt xuống.
Nam Hi được đưa vào trong, nằm trên chiếc giường đơn giản, không lâu sau đã cảm thấy buồn ngủ.
Trước khi ngủ, nàng vẫn còn có tâm trạng vẫy tay với Lạc Đình Vân, nói: “Đừng lo, ta ngủ một giấc sẽ khỏe lại thôi.”
Lạc Đình Vân nhìn hơi thở của Nam Hi dần đều đặn, môi cũng mím chặt, cuối cùng nhẹ nhàng thở ra một hơi.
Tức giận chứ, sao có thể không tức giận.
Đối mặt với hệ thống, chàng không thể làm gì, đối mặt với linh thú, chàng thậm chí còn không kịp đón lấy sư tỷ bị thương.
Rõ ràng từ nhỏ chàng đã được gọi là thiên tài, sao có thể yếu đuối như vậy, thậm chí… còn không bằng Tề Thiên.
Đôi mắt Lạc Đình Vân từ từ tối sầm xuống. Chàng muốn làm gì đó để xoa dịu cảm giác khó chịu trong lòng lúc này, lại cảm thấy trong lồng ngực có gì đó đang nảy nở, dường như có thể bùng phát bất cứ lúc nào.
Chàng không hiểu rõ, hỏi dược tu để biết khoảng bao lâu Nam Hi sẽ tỉnh lại, sau đó lại quay người, bước vào đám linh thú lần nữa.
Lúc này Lý Vân Tranh chưa ra tay, khi nhìn thấy Lạc Đình Vân đi tới, nàng ấy còn hơi ngạc nhiên, nhướn mày.
“Ta tưởng con sẽ ở bên cạnh sư tỷ con.”
Lạc Đình Vân không nói gì, nhìn xuống đám linh thú đã ít đi nhiều, nhưng dù vậy thì vẫn có không ít linh thú điên cuồng lao vào thành, e rằng trận chiến này chưa thể kết thúc.
Một lúc sau, chàng mới cầm kiếm đi xuống.
Ban đầu Lý Vân Tranh tưởng sẽ không nhận được phản hồi của Lạc Đình Vân, nhưng lúc này lại nghe thấy tiếng chàng vọng lại.
“Sư tỷ phải ngủ ít nhất hai ngày, con muốn làm được điều gì đó trong khoảng thời gian này.”
Giọng điệu của Lạc Đình Vân đã hơi khác so với bình thường, nhưng trong phút chốc lại không thể nói rõ khác ở đâu. Lý Vân Tranh nhìn chàng, đôi mắt hơi nheo lại, không biết đang nghĩ gì.
Nhưng chẳng mấy chốc, nàng ấy lại ngẩng đầu nhìn về phía sau đàn linh thú, thấy một con linh thú Độ Kiếp kỳ đang chậm rãi bước tới.
Giọng nàng ấy rất đỗi ngạc nhiên, tựa như đang nói với bản thân: “Thật kỳ lạ, chỉ riêng linh thú Độ Kiếp kỳ đã có đến hai con rồi.”
Còn một con nữa đã bị Lý Vân Tranh chém chết cách đây không lâu.
Nhất định nàng ấy sẽ không để con linh thú này tiến đến gần thành trì, lưỡi kiếm trong tay xoay chuyển, ngay sau đó, ở nơi đó đã không còn bóng dáng nàng ấy nữa. Không bao lâu sau, cả toàn thành, bao gồm cả các tu sĩ đang chiến đấu bên ngoài đều nghe thấy tiếng rít giận dữ của linh thú Độ Kiếp kỳ.
Âm thanh vang trời, những tu sĩ gần đó bị chấn động đến ù tai, đầu đau như búa bổ.
Lạc Đình Vân cũng ở trong số đó.
Nhưng động tác của chàng gần như không ngừng lại, kiếm trong tay quét ngang những linh thú đang tràn lên xung quanh.
Lúc chàng cầm kiếm trông khác hẳn thường ngày. Nếu bình thường là một mỹ nhân lạnh lùng phiêu diêu thì khi cầm kiếm lại lộ vẻ sắc bén độc nhất vô nhị, mang theo cảm giác mạnh mẽ.

Bình luận (0)

Để lại bình luận